Số lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 4


Hôm nayHôm nay : 607

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 29630

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1410997

Giới thiệu

Đôi nét về giáo sư Cao Ngọc Lân

ĐÔI NÉT GIỚI THIỆU VỀ GIÁO SƯ, TIẾN SĨ CAO NGỌC LÂN Họ và tên:                 CAO NGỌC LÂN           Giới tính: Nam Ngày, tháng, năm...

Giao su Cao Ngoc Lan

Trang nhất Bài viết» Văn hóa»

TRUYỀN THUYẾT VỀ CUỘC CHẠY ĐUA QUYẾT ĐỊNH THỨ TỰ 12 CON GIÁP

Thứ tư - 22/01/2020 06:09
Con Trâu chạy không biết mệt mỏi nhưng nó không ngờ rằng con Chuột đã lén leo lên lưng nó. Khi con Trâu bơi gần đến bờ sông thì Chuột nhảy tót lên trước. Do không mất nhiều sức lực trong cuộc chạy đua nên Chuột đã chạy về nhất, con Trâu về thứ hai. Thế là Chuột nghiễm nghiên xếp hàng đầu, con Trâu thì phải đứng thứ hai. Trong không khí hân hoan chào đón năm mới, tiết xuân Canh Tý đang gõ cửa từng nhà. Chúng tôi có bài viết "TRUYỀN THUYẾT VỀ CUỘC CHẠY ĐUA QUYẾT ĐỊNH THỨ TỰ 12 CON GIÁP" gửi tặng quý độc giả với lời chúc mừng năm mới, chúc an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.

Vòng tròn 12 con giáp là cách thức mà người Trung Quốc dùng để chỉ các năm. Chúng được lặp lại cứ sau mỗi 12 năm. Theo truyền thuyết của người Trung Quốc thì thời sơ khai, Thượng đế sẽ tổ chức một cuộc thi và 12 con vật về đầu sẽ lần lượt nắm giữ các năm theo vị trí về đích của chúng. Theo đó, tất cả con vật phải thi chạy qua sông. Ai đến được bờ sông bên kia sớm nhất sẽ là con thú đứng đầu và lần lược sẽ được quyết định dựa trên thứ tự về đích.

Hôm đó, tất cả muông thú đều đến thiên cung. Muôn loài tụ tập đông không kể xiết. Thượng đế ra ngự triều và phán bảo: từ nay tên các năm sẽ được gọi theo tên các loài thú, còn năm nào gọi tên con vật nào thì các thần tự lựa chọn lấy. Thế là muôn loài lựa chọn trâu, ngựa, dê, chó, lợn, thỏ, hổ, rồng, rắn, khỉ, gà trống và chuột. Muôn loài căn cứ vào các tiêu chí về tầm vóc, tính cách… để lựa chọn đại diện cho mình. Các loài hiền lành thì thống nhất chọn trâu, dê, thỏ ra thi đua. Các loài hung dữ thì chọn rắn tham gia vì rắn có cú đánh thần tốc, nọc độc lại có tầm sát thương cao. Các loài to lớn thì chọn ngựa, lợn ra thi. Các loài có vẻ bề ngoài oai phong thì đồng loạt chọn rồng, hổ, gà trống tham dự. Những loài trung thành thì đồng lòng chọn chó, mèo. Các loài có trí thông minh thì nhất định chọn chuột và khỉ tham gia. Như vậy là 12 con vật đã được lựa chọn trong muông thú nhưng xếp đặt thứ tự ra sao? Ðến đây thì nổ ra cuộc tranh cãi, giành giật ngôi thứ. Sau một hồi tranh luận không có hồi dứt, Thượng đế mới phán:

- Trong các khanh, to lớn nhất là trâu, Trẫm nghĩ nên để cho nó đứng đầu tiên. Những con thú khác không bằng lòng nhưng cũng chưa dám phản đối ý của Thượng đế, chợt con chuột lên tiếng: - Xin hỏi Thượng đế, không lẽ con chuột như tôi không to hay sao? Này nhé, khi nhìn thấy tôi, mọi người đều thốt lên: “Ái chà chà! Con chuột to chưa kìa!”, còn khi gặp trâu, chẳng ai thốt lên rằng: “Ái chà chà! con trâu mới to làm sao”. Như vậy là tôi to lớn hơn cả trâu chứ.

Thượng đế cũng bán tín bán nghi vì lời ngụy biện của chuột quá hoàn hảo. Đứng bên ngoài theo dõi nãy giờ, trâu và ngựa cùng đồng thanh lên tiếng và cho rằng chuột nói dóc. Tuy nhiên, chuột làm như không có chuyện gì, lập tức trả lời:

- Các vị không tin ư ? Thì xin cứ thử xem!

Gà trống, dê, thỏ và chó đồng tình. Thôi được, thử xem sao.

Thượng đế cũng bằng lòng và ngài nghĩ ra một cuộc thi mới. Theo đó, tất cả 12 con vật phải thi chạy qua sông. Con vật nào về trước sẽ xếp đầu tiên. Tất cả 12 con vật đều đồng ý tham gia cuộc thi vào kéo đến bờ sông. Thượng đế cầm cờ ra hiệu, 12 con vật bắt đầu chạy với quyết tâm cao nhất.

Con Trâu chạy không biết mệt mỏi nhưng nó không ngờ rằng con Chuột đã lén leo lên lưng nó. Khi con Trâu bơi gần đến bờ sông thì Chuột nhảy tót lên trước. Do không mất nhiều sức lực trong cuộc chạy đua nên Chuột đã chạy về nhất, con Trâu về thứ hai. Thế là Chuột nghiễm nghiên xếp hàng đầu, con Trâu thì phải đứng thứ hai. Về sau cùng là con lợn lười biếng. Chính vì vậy con vật đầu tiên của 12 con giáp là chuột, kế đến là trâu… và cuối cùng là lợn. Về thứ ba là Hổ, nó vượt qua sông bằng cách nhảy từ tảng đá này sang tảng đá khác. Với đôi chân nhanh nhẹn, Thỏ đã đến đích thứ tư. Về đích thứ năm là Rồng. Thượng đế thắc mắc tại sao một con vật mạnh mẽ như Rồng lại không đến đích đầu tiên, Rồng trả lời vì nó còn phải dừng lại giữa đường, làm mưa giúp dân dưới trần thế. Ngay sau Rồng là Ngựa, đến đích bằng một cú phi nước đại, nhưng đột nhiên Rắn lại xuất hiện trên móng guốc Ngựa làm Ngựa hoảng sợ nhảy lại một bước phía sau, nhường chỗ thứ sáu cho Rắn. Thế là Rắn chiếm ngôi thứ sáu và đẩy Ngựa về vị trí thứ bảy. Ba con vật Dê, Khỉ và Gà vượt qua sông bằng cách chia nhau một tấm ván cùng bơi qua sông. Qua đến bờ thì Dê về thứ tám, tiếp đến là Khỉ và Gà chia nhau vị trí thứ chín và mười. Về đích thứ mười một là Chó. Để giải thích cho sự chậm trễ của mình, mặc dù là con vật bơi giỏi nhất, Chó nói mình đã ngừng lại khá lâu để tắm rửa trên dòng sông. Sau Chó, con vật cuối cùng là Heo. Câu nói “Heo lười” cũng là từ sự việc này, khi trên đường tới đích, Heo đã ngừng lại ăn uống và cuối cùng là ngủ quên mất.

Trong danh sách 12 con vật kể trên không hề có sự xuất hiện của chú mèo, vì theo truyền thuyết 12 con giáp của người Trung Quốc thì chú mèo đã không hề tham gia cuộc thi chạy đua này. Câu chuyện này cũng được người xưa giải thích như sau: Thuở ấy, mèo và chuột còn thân thiết với nhau, sống với nhau như bằng hữu tri kỷ. Khi Thượng đế có trát đòi chúng về thiên cung thì chúng mừng vui lắm. Tuy nhiên, mèo có tật thích ngủ, bản thân mèo cũng biết nhược điểm ấy nên mèo nói trước với chuột:
- Anh chuột này, tôi có tật thích ngủ nên sáng mai, khi nào đến lúc phải lên đường đến thiên cung, anh làm ơn đánh thức tôi dậy để cùng đi nhé.
Chuột hứa hẹn:
- Tôi nhất định đánh thức anh mà. Anh cứ việc ngủ, không phải bận tâm gì hết.
- Cám ơn anh. Mèo nói, vuốt ria và ngủ thiếp ngay đi mà không còn băn khoăn gì nữa. Sáng hôm sau, chuột thức dậy lúc tinh mơ nhưng nó không thèm đánh thức mèo. Ăn uống xong, một mình nó lên đường đến thiên cung và giành được vị trí đứng đầu muôn loài.
Sau cuộc thi, Chuột trở về nhà hớn hở vui sướng vì hóa ra nó lại đứng đầu các loài thú. Nó kiêu hãnh với đời. Lúc đó, mèo thức dậy và biết được mọi việc đã xảy ra. Mèo ngạc nhiên mở to mắt và hỏi:
- Thế tại sao anh không đánh thức tôi dậy?
Chuột hất hàm: “Tôi quên”. Mèo tức giận, vểnh ngược ria lên, cất tiếng quát nạt:
- Ðồ xấu xa, mi đã hại ta. Thôi được, ta phải tính sổ với mi.
Chuột không thừa nhận lỗi của mình mà nói:
- Anh làm ầm ỉ uổng công. Tôi không đánh thức anh có nghĩa là tôi không muốn đánh thức nữa, đó là việc của tôi. Tôi đâu phải kẻ hầu người hạ của anh.
Mèo nổi giận đùng đùng, nó thở dốc ra, nghiến răng, vồ lấy chuột và cắn nát cổ. Chuột chỉ kịp kêu một tiếng rồi duỗi thẳng cẳng. Thế là mèo và chuột từ đó trở thành hai kẻ tử thù.
Ngoài ra, trong câu chuyện này, người xưa cũng giải thích vì sao gà trống rất thù con rết. Hễ thấy rết ở đâu là gà trống mổ chết. Chuyện kể rằng Rồng vốn sống vùng biển và cũng nhận được trát triệu lên thiên cung. Vốn là con vật khỏe mạnh, uy lực nên rồng thầm nghĩ: “Ai thì ta không biết, chứ ta thì nhất định phải được chọn đứng đầu muôn loài”. Rồng tâm niệm và tự tin như thế. Nhìn bộ dạng của nó thật hùng dũng, giáp trụ trên người sáng lấp lánh. Dưới mũi nó, bộ ria thật oai phong. Cái thiếu duy nhất của nó là một cặp sừng trên đầu cho thêm phần dũng khí. Rồng nghĩ: “Giá mà ta kiếm được cặp sừng thì khi đó không có con nào có thể so sánh được với ta”. Nghĩ bụng, Rồng liền tìm xem có thể mượn ai bộ sừng trong độ một tuần lễ. Trên đường đi, Rồng gặp một chú gà trống. Vào thuở ấy, gà trống có cặp sừng rất to. Rồng mừng rỡ bơi ngay vào bờ và lên tiếng nói với gà trống:
- Anh gà ơi, anh làm ơn cho tôi mựơn cặp sừng mai tôi mang nó lên thiên cung.
Gà trả lời:
- Người anh em rồng ơi, thứ lỗi cho tôi nhé, mai tôi cũng lên thiên cung.
Rồng nài nỉ:
- Anh gà trống ạ, cặp sừng to chẳng hợp với bác tí nào, đầu anh quá bé, tốt hơn là anh cho tôi mượn. Anh nghĩ xem, thật nó không hợp với anh mà chỉ hợp với tôi thôi.
Vừa lúc đó tình cờ có một con rết đi ngang qua và đã nghe ít nhiều về câu chuyện. Nghe rồng nói thế, rết ta liền phụ họa ngay:
- Anh gà trống ạ, anh cho anh rồng mượn cặp sừng đi, một lần thôi cũng đựơc. Thú thật là không cần cặp sừng này anh gà trống vẫn rất oai vệ. Nếu anh sợ thì em xin sẵn sàng bảo đảm.
Nghe nói xuôi tai, gà trống lập tức đồng ý bởi vì đã có rết bảo đảm, vả lại không có cặp sừng nó vẫn oai phong với cái mào đỏ. Sau khi dự thi về, Rồng thấy trả lại cặp sừng cho gà trống sẽ làm mình mất oai phong nên quyết định giữ luôn không trả cho gà trống nữa. Gà trống đòi thì Rồng bay xuống nước trốn mất tăm. Tiếc của, Gà trống kêu rết ra đòi thì rết nói không biết. Cự cãi hồi lâu, Gà trống tức giận mổ chết rết. Nỗi hận không hết, Gà trống phát thệ là cứ gặp rết ở đâu sẽ mổ chết. Do câu chuyện này mà đến ngày nay Gà trống vẫn luôn tìm và tiêu diệt rết.
Mười hai con giáp của người Việt Nam có một chỗ khác với người Trung Quốc. Con vật thứ 4 của người Việt Nam là mèo chứ không phải thỏ như Trung Quốc. Tuy nhiên, do hình ảnh chú Mèo là thân thiết và gần gũi hơn với con người (giống như Chó) cho nên chú Mèo được chọn là hình ảnh con giáp thứ tư thay thế cho Thỏ.

Những tin cũ hơn