Số lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 22


Hôm nayHôm nay : 442

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 8508

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 868369

Giới thiệu

Đôi nét về giáo sư Cao Ngọc Lân

ĐÔI NÉT GIỚI THIỆU VỀ GIÁO SƯ, TIẾN SĨ CAO NGỌC LÂN Họ và tên:                 CAO NGỌC LÂN           Giới tính: Nam Ngày, tháng, năm...

Giao su Cao Ngoc Lan

Trang nhất Bài viết» Tâm linh»

NĂM TUẤT KỂ CHUYỆN VUI

Thứ tư - 14/02/2018 21:02
Dần - Ngọ - Tuất là tam hạp. Nhân tết năm Mậu Tuất, chúng tôi xin gửi tặng bạn đọc câu chuyện vui về Dần - Ngọ - Tuất với lời chúc an khang thịnh vượng, vạn sự như ý, tấn tài tấn lộc.
HỔ SỢ CON BUỒI
Ngày xửa ngày xưa, có một con hổ đi kiếm mồi. Nó đến nhà một đôi vơ chồng trẻ nọ đúng vào lúc họ đang ân ái với nhau. Hổ ta tò mò nấp ở ngoài nghe ngóng xem họ nói chuyện gì, rồi mới tính chuyện vào ăn thịt.
Trong lúc ái ân, để thử lòng dũng cảm cũng như say đắm của chồng, vợ hỏi chồng:
- Nếu bây giờ có một con hổ vào đây thì mình có sợ không?
Anh chồng đang lúc đam mê nói:
- Sợ cái con buồi.
Chồng lại hỏi vợ:
- Thế mình có sợ hổ nó vào đây không?
Chị vợ cũng đang say đắm nên quên hết mọi thứ trên đời, kể cả hổ, chị ta đáp:
- Con buồi còn chả sợ nữa là hổ.
Hổ ta nghe thấy rất là ngạc nhiên. Nó tự nhủ “con buồi là là con gì mà ghê gớm hơn cả mình”? Cuối cùng nó quyết định bỏ đi để tìm hiểu xem đó là con gì mà đáng sợ thế.
Trên đường đi nó gặp một bà già. Nhìn thấy hổ, bà già sợ hãi vô cùng, ngã lăn quay. Hổ đi đến và nói:
- Bà đừng sợ, tôi sẽ không ăn thịt bà nếu bà nói cho tôi biết con buồi là con gì mà nó đáng sợ hơn cả tôi thế?
Bà già liền trả lời:
- Ối trời ơi, ông ấy gớm ghiếc lắm, đáng sợ hơn ông nhiều.
Rồi bà vén váy lên, chỉ vào chỗ ấy của mình và nói tiếp:
- Đây ông xem, ông ấy đâm tôi một phát mà đã 60 năm vẫn chưa liền. Hổ chưa tin, chạy đến ngửi “vết đâm” và thấy cái mùi kinh khủng. Con hổ la toáng: “Ối trời ơi, con buồi” và cong đuôi bỏ chạy.
VỊNH NGỰA KÉN RỂ

Có một vị phú ông mê ngựa. Ông có một con ngựa rất đẹp, lông trắng như tuyết, chạy nhanh như bay. Nhiều người khen ngựa hay nhưng ông chưa ưng ý với lời khen. Phú ông có cô con gái xinh đẹp, giỏi thêu thùa. Đến tuổi cập kê, ông ra điều kiện là ai vịnh thơ về con ngựa của ông thật hay, khiến ông ưng ý thì ông gả con gái.

Một hôm, có ba chàng học trò đến xin được làm rể của ông. Ông cùng vợ và con gái ngồi tiếp chuyện. Ông nêu điều kiện là bài thơ phải được cả ông và vợ cùng con gái ưng ý.

Trong lúc đang trò chuyện thì trên tay cô gái đang cầm cái kim thêu khăn. Thấy thế, anh học trò thứ nhất ứng khẩu đọc luôn:

“Mặt nước mà để cây kim

Ngựa ông bay như chim

Bay đi bay lại, cây kim chưa chìm”.

Ông gật đầu khen hay, tay mân mê chòm râu của mình.

Thấy thế, anh học trò thứ hai đọc luôn:

“Ngọn lửa mà để sợi lông

Ngựa ông phi nhong nhong

Phi đi phi lại, sợi lông chưa hồng”.

Ông đắc chí vỗ đùi khen hay, so mức độ nhanh thì con ngựa của anh học trò thứ hai còn vượt bậc so với con ngựa của anh học trò thứ nhất.

Bà phú thấy thế cũng cười, do cười quá đà nên bà vãi rắm “tít” một cái. Anh học trò thứ ba lấy làm đề tài bài thơ:

“Vợ ông đánh cái “tít”

Ngựa ông phi rin rít

Phi đi phi lại, lỗ đít chưa khít”.

Cả nhà cười ha hả, bài thơ thể hiện cái nhanh và mạnh của con ngựa. Thế là anh học trò thứ ba được vợ.

CÂU ĐỐI

Một ông nọ có tính thích làm câu đối, hằng ngày ông thường đặt ra cho mình phải nghĩ ra được một câu.
Hôm đó đã là cuối buổi chiều 30 Tết, ông vẫn chưa nghĩ ra được một câu nào, trong lúc đang mải suy nghĩ thì bỗng thấy một con chó sủa rất hăng về phía ông. Ông tức quá, nhưng cũng chợt nảy ra được một câu:
“Chiều ba mươi con chó sủa”.
Sáng hôm sau trong lúc đang ngủ nghe thấy tiếng vợ ho nhiều quá nghĩ mà thương, ông bèn viết luôn:
“Sáng mồng một vợ tôi ho”.
Ngay sau đó, đọc lại cả hai vế của câu đối cho vợ nghe, vợ tức lắm, lôi chồng ra định làm to chuyện vì dám coi vợ như một con chó.
Lúc này ông ta phải vội giải thích:
- “Sáng” đối với “chiều”, “mồng một” đối với “ba mươi”, “vợ” đối với “con”, bà thấy có được không?
Bà vợ tỏ ra cũng xuôi xuôi. Ông nói tiếp:
- “Chó sủa” đối với “tôi ho”. Đấy bà thấy không, tôi ví tôi ho với con chó sủa đấy chứ…
Đến đây bà vợ chỉ còn biết cười…

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn