Số lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 18


Hôm nayHôm nay : 405

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10345

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 687926

Giới thiệu

Đôi nét về giáo sư Cao Ngọc Lân

ĐÔI NÉT GIỚI THIỆU VỀ GIÁO SƯ, TIẾN SĨ CAO NGỌC LÂN Họ và tên:                 CAO NGỌC LÂN           Giới tính: Nam Ngày, tháng, năm...

Giao su Cao Ngoc Lan

Trang nhất Bài viết» Tâm linh»

Một số câu chuyện về thầy địa lý Tả Ao

Thứ năm - 09/05/2013 06:25
Bàn thờ Tả Ao tại đền Nam Trì

Bàn thờ Tả Ao tại đền Nam Trì

Tả Ao hay Tả Ao tiên sinh, là nhân vật làm nghề địa lý phong thuỷ nổi tiếng ở Việt Nam. Ông được cho là tác giả của một số cuốn sách Hán Nôm cổ truyền bá thuật phong thủy của Việt Nam. Trong dân gian tương truyền nhiều giai thoại cổ về hành trạng thuật phong thủy của ông ở các làng xã Việt Nam thời xưa. Tả Ao có quê ở làng Tả Ao, phủ Đức Quang, trấn Nghệ An (nay thuộc xã Xuân Giang, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh).
Tác giả: GS.TS CAO NGỌC LÂN
              (Đại học Quốc tế Thành công Đài Loan)
 
1. Tả Ao để mộ tổ cho nhà Trạng Lợn Dương Đình Chung
Vào thời nhà Lê, họ Dương ở làng Dừa thuộc tỉnh Hà Nam là một quí tộc có nhiều người làm quan to trong triều. Đến đời ông Dương Đình Lương thì sa sút, con cháu không nối được nghiệp cha ông, phải làm nghề bán thịt để sinh nhai.
Hai vợ chồng ông tuy sống bằng nghề giết heo, giết bò, nhưng bản tính thật thà, phúc đức, có tiền vẫn bố thí cho những người khó ở chung quanh và thờ Trời Phật rất mực, chứ không ác nghiệt như phần đông bạn đồng nghiệp lúc bấy giờ.
Một hôm, Lương ông đi lễ ở cái miếu đầu làng về thì gặp một cụ già vai đeo khăn gói, tay chống gậy, hỏi thăm tìm nhà trọ.
Lương ông đáp:
- Thưa cụ, ở đây không có quán trọ nào hết. Bây giờ trời sắp tối rồi, cụ mà đi nữa thì sẽ lỡ đường, âu là mời cụ về nhà tôi nghỉ. Tôi không có tiền nhưng đủ cơm nước đãi cụ mươi ngày. Nếu cụ có lòng yêu chúng tôi muốn ở lại đây chơi ít ngày.
Ông khách mừng rỡ.
- Nếu được như thế thì còn gì hay bằng.
Lương ông đưa ông khách về nhà, tiếp đãi rất chân thành. Cơm nước xong, ông khách hỏi chủ nhà làm gì. Lương ông cứ thực tình mà đáp:
- Không dám dấu cụ, tổ tiên chúng tôi xưa làm quan to tại triều, nhưng đến chúng tôi tài hèn sức kém nên đành phải bán thịt để sinh nhai.
Hai người trò chuyện một đêm, tâm đầu ý hợp. Chủ nhất định lưu khách lại vài hôm, không ngờ ông khách lì lợm ở lại luôn ba tháng, ngày nào cũng hai bữa rượu rồi chống gậy đi chơi la cà hết gò này sang đống nọ, hết ruộng nọ lại đến ao kia.
Thì hóa ra ông nọ là một thầy địa lý đang đi xem đất, mà ông ta không ai khác hơn là ông thánh địa lý Tả Ao. Thấy Lương ông là một người phúc hậu, hiền lành, Tả Ao muốn đáp ơn, quyết định ở lại liền ba tháng chính là để tìm cho Lương ông một ngôi đất quý.
Tả Ao hỏi Lương ông:
- Ông bà đãi tôi thành tâm quá, tôi cảm tạ lòng ông bà hết sức. Nay tôi tìm được một ngôi đất quý cho ông bà, vậy xin hỏi ông bà muốn gì?
Lương ông đáp:
- Bẩm cụ, tôi chẳng muốn gì cả, chỉ mong mỏi có một điều là sinh được một đứa con trai có học hơn tôi để nối nghiệp ông cha cho khỏi mang tai mang tiếng.
Tả Ao gật đầu:
- Tưởng gì, chớ nếu chỉ có thế thì dễ lắm. Ngôi đất tôi chọn cho ông phát trạng mà lại là Trạng không phải học. Vậy ông sửa soạn đi để tôi đặt mả tổ cho, kẻo tôi có việc sắp sửa phải đi xa rồi.
Lương ông bèn nhờ ông Tả Ao đặt lại ngôi mộ của thân phụ ông. Táng xong được vài tháng thì Lương ông làm ăn thịnh vượng hơn trước. Thấy trời thương như thế, vợ chồng Lương ông lại càng cố tu nhân tích đức. Được gần một năm thì Lương bà có thai. Trong khi Lương bà có thai, Lương ông hàng ngày thấy một hiện tượng lạ.
Nguyên từ nhà Lương ông ra chợ thì phải đi qua một cái gò gọi là gò Thần Đồng. Lần nào đi chợ về Lương ông cũng thấy trong lùm cây có tiếng trẻ con kêu the thé:
- Thầy ơi, lần sau đi chợ thầy nhớ mua quà cho con nhé.
Lương ông thoạt đầu không tin, nhưng sau thấy đứa trẻ cứ nói the thé ra như thế ông phải đáp:
- Ờ để lần sau thầy mua quà cho con.
Lương ông không muốn nói dối, hôm sau mua quà thật. Ông gọi:
- Đứa nào đòi quà thì ra đây mà lấy.
Tiếng đứa trẻ nói vọng ra:
- Thầy cứ để đấy, con ra lấy ngay bây giờ.
Lương ông để ý thì đi một quãng, quay lại xem, gói quà biến từ lúc nào không rõ. Từ đó lần nào đi chợ về, Lương ông cũng mua quà cho đứa trẻ. Ông biết đây không phải là người mà là ma. Một lần đi qua để quà xong ông hỏi: “Con có thể về làm con của ta được không?” Đứa bé nói: “Thế con ở với thầy được bao lâu?” Ông nói: “Thầy mua cho con bao nhiêu lần quà thì con ở với thầy bấy nhiêu năm”. Ông nhẩm tính mình đã mua được bảy mươi hai lần. Khi về đến nhà thì Lương bà chuyển bụng sanh được một con trai. Đứa con ấy là Trạng Lợn sau này vậy.
Lương ông đặt tên cho con trai là Chung Nhi. Tục truyền vua Lê Thánh Tôn cũng ra đời cùng ngày với Chung Nhi. Cả Trạng Ăn, Trạng Vật cũng sinh năm ấy. Sau này cả ba  người này cứu vua Lê Thánh Tông thoát nạn Lê Nghi Dân cướp ngôi. Cả ba ông giúp vua Lê Thánh Tôn đánh giặc Chiêm thành ở phía nam, đi sứ ngoại giao với triều Minh ở phương Bắc, làm cho Lê Thánh Tông trở thành ông vua nổi tiếng trong lịch sử.
2. Cứu vua nhờ mộ kết phát
Một ngày nọ, Tả Ao đi ngao du sơn thủy, tuổi tuy đã già nhưng dáng người vẫn quắc thước khoẻ mạnh. Khi ông đi đến một làng quê nọ, trời nắng nóng nên ghé vào ngồi nghỉ mát dưới gốc cây đa bên làng, ông nhìn thấy một anh nông dân đang miệt mài cày ruộng, đến khi mặt trời đứng bóng mới chịu tháo cày cũng vào gốc đa ngồi mở cơm nắm ra ăn.
Thấy một ông lão cùng ngồi ở đó nhưng không ăn uống gì cả, anh ta mới lên tiếng hỏi:
- Xế trưa rồi ông không dùng cơm sao, hay là ông không sẵn mang theo, thôi cùng nắm cơm này ăn với cháu cho vui.
Anh nông dân vừa giở cơm, vừa mau mắn mời ông lão:
- Cháu mời ông dùng cơm…
Thấy thái độ anh nông dân dễ mến, Tả Ao không khách khí, bèn vui vẻ ngồi lại cùng ăn. Bốn năm ngày như vậy, anh nông dân vẫn một lòng kính trọng Tả Ao, mời cơm và ông cũng không lần nào từ chối. Đến bữa cuối cùng, bỗng ông nói với anh nông dân:
- Chắc anh vẫn không biết ta là ai? Ta chẳng giấu gì anh, ta chính là thầy địa lý Tả Ao đây!
Anh nông dân nghe danh Tả Ao đã lâu, nay có dịp diện kiến nên vừa mừng vừa hốt hoảng, liền quỳ lạy xin ông tha lỗi. Tả Ao đỡ anh nông dân đứng dậy nói tiếp:
- Ta xem anh là người có đức nên có ý giúp anh đặt một ngôi mộ sau này sẽ phát phúc, phát tài, cho anh nở mặt với thiên hạ…
Anh nông dân trả lời:
- Ông dạy quá lời, nhà cháu mấy đời nay đều là nông dân chân lấm tay bùn, bần hàn, đi cày thuê cuốc mướn kiếm cơm qua ngày, mong gì nở mày nở mặt với ai?
- Anh cứ yên tâm. Ta nói sẽ giúp anh được giàu sang phú quiý trong vòng 100 ngày thôi. Nào anh hãy dẫn ta ra nơi mộ của cha mẹ của anh đi, ta xem thế nào sẽ sửa cho.
Anh nông dân mừng rỡ bèn nghe theo lời Tả Ao, dẫn ông đi ra mộ của cha anh ta. Tả Ao xem xong mới truyền:
- Mộ đặt nơi thế đất không tốt, suốt đời sẽ bần hàn cơ cực. Phải đào lên cải táng, di dời qua nơi đất khác mà thôi.
Nói rồi bảo anh nông dân đào mộ lên, xếp xương cốt vào một chiếc hủ đất đem đi chôn ở một huyệt đất mà Tả Ao đã chọn sẵn. Xong đâu đấy, Tả Ao căn dặn:
- Anh nhớ không cho ai biết chuyện này. Một trăm ngày nữa, vào ngày mùi tháng ngọ, đúng giờ tý anh phải có mặt ở kinh đô, đứng ở hướng Đông. Hễ gặp một người đàn ông mặc áo trắng, đi hài xanh, từ trong thành chạy ra với bộ mặt hốt hoảng, thì anh cứ chạy lại bảo: “Con xin cứu ngài!”, rồi cõng thẳng về giấu trong nhà, ngày ngày lo cơm nước cho tử tế. Anh cứ thế mà làm, đừng suy nghĩ gì hết.
Nói xong, Tả Ao từ biệt anh nông dân mà đi thẳng, về sau anh ta có đi tìm nhưng chẳng biết ông đi về đâu.
Đúng như lời dặn của Tả Ao, đúng ngày giờ anh nông dân ra kinh đô đứng đợi ở cửa Đông. Bỗng nghe có náo động từ trong thành vọng ra nào tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng quân reo hò, tiếng người gào thét, rồi lửa bốc cháy đỏ rực một góc trời. Quả nhiên, một người đàn ông dáng thư sinh mặc áo trắng, đi hài xanh, hớt hải một mình chạy qua gần chỗ anh nông dân đang đứng. Anh ta chỉ đợi có thế bèn chạy đến bên nói to:
- Thưa ngài, con xin cứu ngài!
Nói đoạn ghé vai cõng người ấy chạy một mạch về giấu trong nhà. Người ấy dáng chừng sợ hãi, suốt ngày im lặng nghe ngóng động tĩnh. Anh nông dân cũng chẳng hỏi thân thế của người đàn ông ấy đang lo sợ đến quên ăn mất ngủ.
Vài ngày sau bỗng có loa truyền rằng, ai đang giữ vua ở đâu thì báo cho quan quân kịp đưa vua về kinh. Lúc ấy ông khách mới nói cho anh nông dân biết mình chính là vua, mấy ngày trước đây bị bọn gian thần định soán ngôi. Nhà vua sai anh ta đi báo cho quan quân biết nơi vua đang ở ẩn. Khi quan quân đến rước vua, vua cho phép cả anh nông dân cùng đi theo mình về kinh thành.
Tại kinh đô vua thiết triều, trấn an trăm họ và phong cho vị ân nhân là anh nông dân được làm quan đến chức nhị phẩm, cùng vàng bạc lụa là nhiều vô số kể. Như vậy, ngôi mộ mà Tả Ao đặt cho người cha anh nông dân, kết phát y như lời ông nói khi trước, chỉ trong vòng 100 ngày.
3. Tả Ao giúp làm quan
Quanh năm Tả Ao thường đi đây đó khắp trong nước để tìm những ngôi đất quiý. Một lần đi qua tỉnh nọ thấy có một ngôi đất rất đẹp, ông bèn buột miệng khen:
- Kiểu đất này mà đặt mộ thì chắc chỉ sáu tháng là phát làm quan. Nhà ai có phúc thì được hưởng thôi.
Sau đó ông đi về hướng làng, gặp một người đàn ông trung niên đi tới. Nhìn thấy nét mặt ông ta tuy phúc đức nhưng tướng lại khắc khổ quá. Tả Ao mới hỏi:
- Ông có muốn ra làm quan không?
Người đàn ông đáp:
- Lạy ông, nhà tôi bất hạnh ba đời, học hành chỉ đủ đọc sách, muốn làm quan không xong, thi cử đợt nào cũng thi rớt, nên nay vẫn sống kham khổ làm ruộng kiếm sống thôi. Được làm quan thì phúc ba đời để lại.
Tả Ao nghĩ bụng ông ta không nói sai. Rồi ngắm nhìn ông ta một lúc bèn nói:
- Thôi được, tôi sẽ giúp ông̣ đặt lại ngôi mộ tổ. Ông về lo sẵn 300 quan tiền.
Người đàn ông mừng lắm vội mời Tả Ao theo mình về nhà, gọi người thân ra đào ngôi mộ tổ, bốc xương cốt cho vào cái tiểu sành đem đến chôn sâu xuống huyệt đất do Tả Ao vừa thấy ban sáng mà táng lại. Xong việc, ông ta giữ lời, trao cho Tả Ao đủ 300 quan tiền, nhưng Tả Ao chỉ lấy có ba quan, còn lại ông bảo đem phát hết cho người nghèo khó trong làng.
Gần sáu tháng sau, vào một đêm không trăng, cả nhà ông ta đang quây quần dưới ngọn đèn bỗng có tiếng người gõ cửa. Người nhà ông ta ra mở cửa, thấy trước mặt là một ông tướng uy nghi lẫm liệt nhưng có vẻ đang thất cơ lỡ vận. Khách thật thà nói mình đang lỡ độ đường, xin gia đình cho ăn uống. Ông ta vốn hiếu khách vội sai người nhà nấu cơm đãi khách rất mực nồng hậu.
Cơm nước vừa xong, ông khách mới nói:
- Thưa ông̣, tôi là tội phạm đang bị nhà Chúa lùng bắt. Đằng nào tôi cũng không thoát khỏi. Xin ông̣ mang dây thừng trói tôi lại rồi đem nộp cho chúa Trịnh mà lĩnh thưởng. Như vậy dù tôi có bị hại, tôi cũng giúp ích được cho gia đình ông̣, còn hơn là uổng thân vô ích.
Cả nhà kinh ngạc sững sờ trước những lời nói của người khách lạ. Không ai nỡ hành động, nhưng ông khách cứ giục mãi, bất đắc dĩ họ phải làm theo.
Chúa Trịnh được ông ta giao nộp viên tướng thất thế, hết sức khen ngợi, bèn phong cho làm chức Tri huyện để trọng thưởng. Vị khách đó chính là Mạc Kính Đô, tướng nhà Mạc đang bị thất thế. Vì cảm tấm lòng tốt của người đàn ông mà Kính Đô đáp lại ông bằng một hành động lạ lùng có một không hai trong thiên hạ.
Đúng như lời tiên đoán của Tả Ao không sai. Chỉ trong sáu tháng là được làm quan.
4. Tả Ao giúp làm thợ
Một hôm Tả Ao đang đi đến vùng đất nọ. Thấy ngôi đình làng ở đây đặt hướng bị thất cách, ông đứng ngắm mãi rồi đến gần để xem cho rõ.
Giữa lúc trong đình đang làm lễ kỳ yên, các vị chức sắc trong làng đang chuẩn bị bữa tiệc chiều. Một người biết mặt Tả Ao liền chạy ra khẩn khoản mời ông vào trong đình. Các vị chức sắc được gặp thầy địa lý trứ danh nên mừng lắm, ông tiên chỉ trong làng nói:
- Hôm nay là ngày tế kỳ yên trong làng, may được gặp thầy thật là phúc cho cả làng này lắm. Nhân thể nay mai làng cho sửa lại ngôi đình, xin cụ coi cho cái hướng nào tốt, làm sao cho làng chúng tôi phát khoa bảng rầm rầm, nhằm đè đầu cưỡi cổ thiên hạ một phen cho họ biết tay. Lâu nay cả làng chưa ai thi đậu cả.
Một ông hăng hái nói thêm:
- Cụ tiên chỉ nói phải đấy thưa cụ. Các làng bên, không làng nào không có tiến sĩ, cử nhân, xoàng thì cũng phó bảng, chót chét cũng tú tài. Riêng làng này chắc các cụ trước đặt hướng đình có nhầm nhỡ gì đây nên bao nhiêu năm trời vẫn suôn cành, không hưởng được trái lộc nào. Cụ đã đến đây xin ra tay giúp chúng tôi được đè đầu cưỡi cổ thiên hạ một phen cho hả dạ.
Tả Ao chỉ cười nói:
- Tưởng gì chứ nếu các cụ chỉ ước có vậy thì tôi xin ra tay, không dám nề hà gì nhưng chỉ xin 3000 quan tiền để lấy công thôi.
Các vị chức sắc nghe nói đến tiền công đến 3000 quan, thì lắc đầu le lưỡi, có người than thở:
- Làng này vì không đỗ đạt, nên không “tơ hào” được gì nên còn nghèo túng, chỉ mong sau này đè đầu cưỡi cổ được thiên hạ, nói gì 3000 đến 5000 quan chúng tôi cũng lo cho cụ được, mong cụ xem lại mà bớt cho.
Tả Ao nghĩ thầm trong bụng, ta lấy tiền giúp người nghèo chứ có phải dùng riêng đâu. Bọn chúng mi thích đè đầu cưỡi cổ thiên hạ để kiếm tiền hưởng thụ, thì ta sẽ chiều ý thôi. Nghĩ thế nên giận, Tả Ao lên tiếng:
- Nghe các vị nói như vậy, ta cũng cảm động lắm, thôi thì các vị có bao nhiêu để trả công, xin cứ nói thấy được ta giúp cho.
Vị tiên chỉ nghe Tả Ao nói thế, liền đáp:
- Trong đình chỉ còn vỏn vẹn 500 quan tiền, mong cụ lấy giúp.
Tả Ao lại giận trong lòng, đình làng nghèo mà cúng kỳ yên đến hai bò năm trâu mười lợn như thế này thì thánh thần nào chứng, nhưng để làm gương cho đám chức sắc, ông cũng hài hả đáp:
- Thôi được, mấy vị đã nói thế ta cũng giúp cho làng, sau này ai cũng đè đầu cưỡi cổ thiên hạ đều được cả.
Ngay sau đó, Tả Ao ra trước sân đình đặt tróc long định hướng, rồi cắm hướng mới cho ngôi đình. Xong ông cáo biệt đi thẳng.
Mấy tháng sau khi đình đã được xoay ngôi đổi hướng, các vị chức sắc kỳ mục không nói cho dân làng nghe chuyện, mà chỉ dặn con cháu ra công đèn sách nay mai ứng thí. Nhưng quái lạ, tất cả đám con trai, từ lớn đến bé hễ cầm quyển sách định học, nhưng học mãi mà chữ nghĩa chẳng vào đầu. Các thầy đồ được mời đến dạy cũng thở dài ngao ngán. Sau đó, thay vì sách vở bút nghiên, càng ngày càng có nhiều anh con trai con các chức sắc kỳ mục rủ nhau đi sắm hòm đồ nghề thợ cạo, xách đi khắp nơi hớt tóc dạo. Trong lúc hành nghề, họ tha hồ mà “đè đầu đè cổ” thiên hạ để… cắt tóc, cạo mặt, ngoáy tai…
Các cụ chức sắc lúc ấy mới ngã ngửa hiểu ra cái thâm ý của thầy Tả Ao trước đây nhưng cũng hiểu rõ vì quá tham lam, chỉ biết tư lợi cá nhân, nên mới bị Tả Ao chơi trác.
5 Tả Ao trị kẻ gian xảo
Ở tỉnh Đoài có một gã trọc phú thích công danh, chỉ ước cho hai con mình được đỗ đạt hầu vênh vang với thiên hạ.
Nhân dịp Tả Ao ghé qua tỉnh, nhà trọc phú bèn túm lấy năn nỉ ông, đặt giúp cho một ngôi mộ làm sao cho hai đứa con được đỗ bảng nhãn, thám hoa rồi được bổ làm quan.
Tả Ao nói :
- Nếu ông thực lòng muốn thế thì tôi sẽ giúp, nhưng tôi xin nói thật, để thỏa lòng việc này cũng phải tốn kém lắm!
- Tốn kém như thế nào xin ông cứ cho biết, tôi sẽ cố gắng lo liệu – gã trọc phú nói.
- Chí ít cũng phải 500 quan tiền. Ông biết đấy, đoạt được bảng nhãn, thám hoa, đâu phải chuyện chơi !
Gã trọc phú liền gãi đầu :
- Thưa ông, những 500 quan một ngôi mộ… chẳng giấu gì ông, tôi đang gặp cơn đen vận túng, chi những 500 quan một lúc, cũng khá nặng. Xin ông nới tay cho thì tôi cảm ơn lắm!
- Thế chí ít ông chi được bao nhiêu quan tiền?
- Chừng 200 quan có được không? Xin ông ra ơn làm phúc, sau này như ý tôi sẽ hậu tạ thêm !
- 200 quan thì sao đủ? Nào phải phân kim, xem hướng long mạch, định huyệt, rồi cúng tế cho ngũ phương, ngũ thổ long mạch thần linh, nào Trạch chúa, Sơn hà hải ngạn chi thần, nào đương niên đương canh mệnh vị thần quân, nào thành hoàng bản cảnh đại vương liệt vị ! Những ngần ấy thứ sao đủ sắm lễ…
- Thôi được! Ông đã có lòng giúp thì tôi cũng vui lòng dấn thêm, ta quyết với nhau 300 quan tiền nhé! Xin ông bắt tay vào việc ngay ch !
- Thôi được! Tôi nể lời ông lắm vì muốn tạo phúc cho con cái.
Tả Ao sau khi nhận tiền xong, sai người đi mua một chiếc tiểu sành. Còn bao nhiêu tiền đem cho những người nghèo khó hết.
Hôm sau, dưới sự chỉ dẫn của Tả Ao, gã trọc phú và đám gia nhân bốc ngôi mộ tứ đại chôn vào ngôi huyệt mới. Rồi Tả Ao giao cho gã trọc phú một ống tre, trong đựng một tờ “phép”, dặn phải đúng một năm sau mới được mở ra xem. Nếu táy máy mà giở ra đọc trước, ngôi mộ sẽ hỏng mất thì đừng trách ông.
Chưa được một năm, bỗng nhà trọc phú gặp liên tiếp nhiều tai họa, gia sản bị cướp bóc , lại bị thưa kiện, rồi bệnh hoạn. Hai thằng con trai thì đổ đốn bỏ học, đi chơi bời lêu lổng thêm tính nghiện hút. Gia đình lâm vào cảnh cùng quẫn, cả nhà phải xoay ra làm nghề mổ heo đem ra chợ bán kiếm miếng ăn. Mấy cha con hóa thành đồ tể.
Đúng ngày Tả Ao dặn, gã trọc phú tán gia bại sản mới giở ống tre ra xem, thì thấy có một mảnh giấy trong đó viết mấy câu sau:
Thiếu tiền 3 quan
Bị giảm 3 phần
Bút hóa ra cây xiên (thịt)
Nghiên hóa ra thớt
Bảng nhãn thám hoa
Hóa ra đồ tể!
Đọc xong tờ giấy, cả nhà mới ngã ngửa người ra. Thì ra lúc giao tiền cho Tả Ao, gã trọc phú đã cố tình đếm thiếu 3 quan. Gã có ngờ đâu hành vi ấy đã làm Tả Ao giận và ông đã đặt mộ tổ nhà kẻ trọc phú vào mảnh đất phát về nghề giết mổ.
6 Tả Ao và anh chàng học trò
Ở một làng có một anh chàng láu cá thượng hạng nhưng thông minh và hiếu học. Hoàn cảnh anh ta thật đáng thương, có người chị gái góa bụa có con thơ, vẫn phải đầu tắt mặt tối nuôi em ăn học. Hai chị em bữa đói bữa no.
Anh chàng cảm thấy vô cùng phẫn chí.
Bỗng một hôm anh ta nghe tiếng thầy Tả Ao đi qua làng, bèn liều mình đến lạy ông thương xót hoàn cảnh của hai chị em mà gia ân làm phúc. Tả Ao thấy anh ta mặt mày khôi ngô, lại tỏ ra con người có chí tiến thủ, bèn nhận lời.
Sau khi làm bữa cơm đãi thầy, người chị sụt sùi kể:
- Bẩm cụ chẳng may cho hai chị em cháu, cha mẹ đều mất sớm. Em cháu đã cố theo nghiệp bút nghiên, mà không hiểu sao đi thi mấy lần đều trượt. Nay chị em cháu trông cậy vào cụ, xin cụ rộng lòng thương!
Tả Ao mới hỏi:
- Thế mộ cụ thân sinh của chị đặt ở đâu?
Người chị nghe hỏi, càng nức nở khóc rằng:
- Thưa cụ, cha mẹ chúng cháu mất từ khi chúng cháu còn quá nhỏ, nên đến nay không còn biết mộ đặt ở chỗ nào nữa!
Tả Ao suy nghĩ  rồi bảo:
- Thôi, cũng không can hệ gì!
Đoạn ông vừa uống rượu vừa chú ý nhìn ra ngoài sân. Chợt phát hiện có một luồng khí trắng từ dưới đất bốc lên, đích thị đó là khí long mạch.
Tả Ao liền nghĩ đến phép “táng sống”, một trong những phép vi diệu nhất của môn địa lý phong thủy.
Ông sai hai chị em đào một cái hố ở ngay địa điểm có luồng khí bốc lên, sâu hơn hai thước. Sau đó bảo chàng trai đứng xuống hố và dặn hễ thấy nóng tới đâu thì phải báo cho ông biết tới đấy.
Đoạn Tả Ao đứng ở một chỗ khác, dùng chân dậm lên long mạch, miệng khấn: “Bản xứ thổ địa long mạch thần linh, phóng hậu khí vào anh học trò thi cử lận đận”.
Quả nhiên anh học trò bắt đầu thấy nóng ran từ dưới bàn chân nóng lên đầu gối rồi lên đùi. Anh ta nghĩ rằng chắc càng nóng nhiều và càng lên cao trên mình thì càng tốt. Vì vậy anh ta cố sức chịu nóng. Tả Ao liền hỏi:
- Nóng đến đâu rồi?
Anh học trò thấy đã nóng tới đùi, nhưng nói dối rằng:
- Thưa cụ, tới bắp chân rồi ạ!
Lát sau Tả Ao lại hỏi:
- Nóng tới đâu rồi?
- Thưa, tới đùi rồi ạ!
Tả Ao dậm mạnh chân hơn rồi lại hỏi:
- Nóng tới đâu rồi?
Thực ra nóng đã tới vai, nhưng anh học trò láu cá lại bảo:
- Thưa, tới bụng rồi ạ!
Tả Ao lấy làm lạ, tại sao lần này hậu khí lại lên chậm như thế? Ông lập tức chạy đến chỗ chàng trai, sờ vào người thì thấy nóng đã tới vai. Ông bực lắm quát:
- Tại sao đã nóng tới vai mà anh lại bảo mới nóng đến bụng? Anh nói dối thế này rồi sẽ gặp đại họa. Tôi bảo trước cho anh biết, sau này anh tuy được làm quan nhưng sẽ phải chết bất đắc kỳ tử.
Nói xong, Tả Ao vào khoác tay nải đi luôn một mạch. Vừa đi ông vừa hối hận, rằng đã già trên đầu hai thứ tóc còn bị một thằng con nít́ lừa. Giá ông không nhanh trí chạy lại sờ xem thì chắc anh chàng láu cá sẽ chờ nóng đến đầu, ắt sẽ được làm vương.
Hiệu quả của sự “táng sống” này thật là mầu nhiệm. Từ hôm đó, anh chàng học một biết mười, chẳng bao lâu chiếm được bảng vàng rồi được bổ làm quan đến chức nhất phẩm, nhưng về sau trong nước xảy ra loạn lạc, vua sai anh ta cầm quân đi đánh và bị trúng tên chết liền tại trận.
7 Tả Ao và làng làm nghề đóng cối
Một hôm Tả Ao đang đi bị lỡ độ đường, ông phải vào một làng xin ngủ đỡ qua đêm.
Tả Ao đi đã nhiều nơi nhưng không thấy nơi đâu buồn tẻ như cái làng này. Tất cả đàn bà trong làng đều tất bật lam lũ, gồng gánh suốt từ mờ đất cho đến lúc gà lên chuồng vẫn chưa ngơi tay. Họ phải làm hàng xáo (bán gạo thóc), nào đong gạo, phơi phóng, sàng sẩy, phân loại gạo nào ra thứ gạo ấy rồi gánh ra chợ đua tài buôn chín bán mười, lấy tiền nuôi chồng nuôi con. Trong khi các ông chồng lại quanh năm không mó tay vào một công việc gì. Suốt ngày rủ nhau hết rượu chè hút xách, lại cờ bạc thâu đêm suốt sáng.
Tuy làng này đối với ông không có họ hàng gì, nhưng không hiểu sao Tả Ao vẫn không thể nào nhẫn tâm mà bước đi tiếp. Ông nghĩ phải tìm cách kiếm cho bọn đàn ông trong làng một nghề ngỗng gì đó cho họ làm.
Sáng hôm sau, ông ra quán nước đầu làng ngồi uống nước, gặp ngay vị tiên chỉ. Sau câu chào hỏi làm quen, Tả Ao nói:
- Bẩm cụ, tôi là thầy địa lý, hôm nay rảnh rỗi đi xem phong thủy vùng ta hung cát thế nào…
Ông tiên chỉ mừng rỡ kêu:
- Ối trời đất ơi! Thì ra cụ là thánh địa lý Tả Ao đấy à. Lạy thánh mớ bái, tôi thật là được văn kỳ thanh mà bất kiến kỳ hình. Thưa cụ, xin mời cụ vào trong đình để các vị bản chức trong làng được yết kiến thánh nhan của cụ và xin cho mấy lời chỉ bảo, xem cái lẽ hung kiết của làng ra sao. Sau nhờ bảo ban cho chúng tôi một lời.
Trước sự niềm nở của ông tiên chỉ, Tả Ao bằng lòng theo ông ta vào trong đình. Ông được các vị chức sắc trong làng thiết đãi khá tươm tất. Sáng hôm sau tất cả hương chức cùng nhau dẫn thầy đi xem phong thủy. Nhân tiện, Tả Ao hỏi xem trong làng này có nghề gì phát đạt nhất.
Cụ tiên chỉ đáp:
- Ấy thưa cụ, trong làng này độc nhất có nhà tôi làm nghề làm cối xay đã lâu. Cái nghề tuy kiếm được đồng tiền bát gạo, nhưng phải cái lao lực chứ không được nhàn hạ. Vì vậy mà bao nhiêu tráng đinh trong làng quen dài lưng chẳng ai chịu theo nghề. Tôi cũng rất lấy làm tiếc.
Tả Ao nghe xong vừa đi vừa nghĩ, rồi ông lẩm bẩm:
- Không chịu theo, lười lao động hả. Rồi ta cho phải theo, phải làm tất.
Chợt Tả Ao phát hiện ra một gò đất ở cuối làng, cho rằng có thể làm nên cơ sự ở cái gò đất này.
Ông bảo với vị tiên chỉ:
- Cái gò này án ngữ ở đây không lợi cho làng ta mấy. Nó cản trở cả phần đinh (sinh con sinh cháu) lẫn phần phú (tiền tài). Vậy phải được cải đổi đi một phần, tất sẽ có lợi.
Các hương chức đều nhất trí:
- Cụ dạy thế nào chúng tôi xin thi hành như thế. Được như lời cụ thì thật phúc cho làng quá.
Ngay lập tức các tuần đinh được điều động mang cuốc xẻng ra bạt hai dẻo đất phía tả và phía hữu của gò đất, như thể cắt bớt cánh của con chim ưng. Gò đất chỉ còn lại một ụ tròn, hai bên có hai cái tai như tai cối xay gạo.
Thấy lạ một vị kỳ mục lên tiếng thắc mắc hỏi:
- Thưa cụ tôi xin hỏi, cứ như con mắt tôi nhìn thì gò đất này bây giờ trông sao mà giống cái cối xay gạo đến thế?
Tả Ao cười:
- Thưa cụ, sách địa lý đã dạy: “Địa lý bất ngoại địa hình” (địa lý không ngoài hình thể đất đai). Nên sau này về hậu sự, các cụ sẽ thấy sách dạy không sai.
Sau khi cải đổi hình thể gò đất xong, Tả Ao cáo bận xách túi đi ngay. Các hương chức biếu ông tiền, ông cũng nhất định từ chối.
Quả nhiên mấy tháng sau, tình hình trong làng khác hẳn. Các bà vợ đều mang thai hết một loạt. Rõ ràng làng đã phát về “đinh”, nhưng đồng thời vì bận con mọn nên không ai đi bán hàng xáo nữa.
Các ông chồng hết còn cơ hội bám váy vợ để hưởng thụ an nhàn, nên cực chẳng đã phải tính cách đi kiếm sống. Ông tiên chỉ cho gọi họ sang mở lò đóng cối, không một ai chê bai gì nữa. Tình trạng rượu chè cờ bạc của cánh đàn ông hầu như tuyệt hẳn mà cái nghề làm cối xay này rõ ràng là kiếm ăn được, cối xay làm ra không kịp để bán. Các lái buôn từ các tỉnh tín nhiệm thứ cối gỗ mít thượng hạng của làng, đã ùn ùn kéo đến mua cối về bán.
Tất cả mọi người ngẫm lại lời của Tả Ao nói ngày trước mà bái phục. Rõ ràng “địa lý bất ngoại địa hình” là cuối làng có một gò đất có hình cối xay và làng thì lại phát ề nghề làm cối xay, nổi danh khắp thiên hạ!
 
Xem thêm nguyên bản: 

有些故事的精神地理描述

                              高  (成功大學)
1。奧地利打開白色的大房子平陽亭湧
在勒,海洋椰樹是河南省法院作出過一種高尚而更多的人。庭陳德良,他的生活平陽倒台,他的孩子加入他的父親,工作作為屠夫的生活。
他和他的妻子,而生活豬殺了,殺了牛,但的性質,誠實,憐憫,還拿錢給那些難以周圍,非常崇拜的神,但不是你最苛刻的同事的時間。
有一天,他的工資在村廟的儀式,他遇到了一個老男人戴著一包,拄著拐杖,要求找到旅館。
工資,他回答說:
- 女士們具體的,這裡有沒有小客棧。現在是怎麼回事,然後,再次工具,將錯過的道路,鎖是我認為每一個具體的家庭。我沒有錢,但足夠的膳食治療天。如果特別喜歡,我們要留下來,玩了幾天。
他高興。
- 如果有的話,等於。
他給他的工資,招待很真誠。賴斯結束後,他問房東做。他的工資的真實情況,我們滿足:
- 不要敢於簽署該文書,我們古老的祖先在法庭,但是,我們這些可憐的綿薄之力賣的肉啃。
兩個人說了一晚,是第一個關注。某些業主為客戶節省了幾天,沒想到他硬為首的三個月裡,每天兩餐,然後一個甘蔗酒精去掛出的的土堆關閉它,所有的字段,它的其他池塘。
事實證明,他是一個地理老師的土地,他是沒有其他比他的Ta奧地利的神社。他的工資是一位慈祥,溫柔,大鰲要滿足恩典,決定留連續3個月的帶薪去找他,你的房子的土地。
食品問他:
- 我的祖父母,我要感謝好心爺爺奶奶最好的。我發現了一個房子和土地,你的祖父母,所以請他你想要什麼?
工資,他回答說:
具體巴姆,我沒有想什麼,只是渴望一個兒子出生是一個受過更多的教育,我繼承他的父親從腮腺聲譽。
大鰲點頭道:
- 我想,如果只是這樣做。我選擇他指出,狀態不是學校的土地。因此,他正準備做,免得我即將離開我把代碼。
他經歷了他的工資奧地利重置他的父親的墳墓。增加完成了數個月,他吃的更加繁榮。看到了一個商業天堂一樣,他的妻子梁囚犯的信心。近一年來,她懷孕了。雖然梁孕婦,每天的薪水,他看到了一個奇怪的現象。
從本人工資中的市場,他們必須經過一個稱為神童的木材。食品和雜貨時候,他看到的樹木,高亢的尖叫聲,兒童:
- 老師,下一次記得給我買禮物送給老師,謝謝。
他的薪水不相信在第一,但在那之後,孩子不停地說高亢,像他必須回答:
- 哦,你買了禮物給我的下一次。
他的薪水也不想說謊,下次買它。他呼籲:
- 分配在這裡,採取任何禮物。
兒童預計:
- 你讓我現在明白了。
他的薪水,倒退,回到來看,禮品包裝,從時間未知。他從那個時候起,金額為孩子購買禮物。他知道這是不是鬼。一旦去到禮物,他問:“你可以做我的兒子嗎?”孩子說:“我和他呆在一起多久?”他說:“我給你買了禮物多次孩子與他生活在一起這麼多年了“。他在心裡,我買的72倍。回國後,她的工資的勞動生了一個兒子。大白鯊是一個孩子以後。
工資,他說出他的兒子,一般小兒科。也出生在同一天,一般小兒科王樂噸的傳奇。這兩個隱藏,用品和當年的學生。後來三個人的丹王樂堂逃生樂篡位者。三,他幫助國王勒的噸打架婆在南方,到了明朝在北方的外交使命,使樂堂成為歷史上著名的國王。

2。王保存感謝嚴重
有一天,我們去旅行卹上畫的鏡頭,多數人的年齡,但黨的健康離譜的藥物。烈日當他來到一個村莊了,所以原來的旅遊度假屋大廳內的一棵榕樹下,他看見一個農民辛苦耕作,直到太陽使用耐撕裂閃亮的新的運動西班牙裔的陵墓吃米飯。
看見一個老人坐在那裡,沒有任何食物或水,他被邀請問:
- 下午,然後他沒有用飯,或者是他沒有準備好攜帶,也吃米飯,我的樂趣。
英國農民籃子米,而他的新員工快速:
- 洲請他吃飯......
農民友好的態度,奧本沒有客人,高興地坐在後面。四年了,結果,農民仍然尊重鰲,新大米,和他有沒有時間拒絕。到了最後一頓飯,棉農,他告訴我:
- 他仍然不知道我是誰嗎?我絲毫也不掩飾我,我們的地理看見這件衣服!
他聽說農民有長禮服,這個瘋狂的耐心場合的國王跪恐慌採取他道歉。敖農民​​站了起來說:
- 我看到他有德國應該沒有醫療幫助他樹立了嚴重將扮演福,,對他來說是涼爽的星系...
農民回答說:
- 他教了錯誤,教堂山的農民都是手工製作包子的腳,你可能,貨物稅辛辣想要做米飯的權利,看看它可以與任何人嗎?
- 英國居民安心。我說,這將有助於他是富有的100不久的的夫人在。然而,他或他的父母的墳墓去的人,我們看到了如何將糾正。
英國農民高興本聽我的話,編織他的父親,他去開門。新衣服看電視:
- 打開書的土壤並不好,的生活將焊接身體。必須挖了玫瑰,刪除在另一蝙蝠。
農民說,然後告訴他手術刀,​​客人骨頭的土地甕埋在墳墓裡,我們選擇了襯衫保留。在哪裡完成建議:
- 我記得沒有人知道這件事。走了一百多天,上了正確的第一步屋頂,現在他必須在資金,在東部地區。從來沒有見過一個人身穿白衣,藍色,從酒吧面對恐慌,他定居運行報告:“我設想我的寶座!”,然後藏在彎曲的樓梯的房子,現在護理水稻節水灌溉的祭司。他定居了,不覺得有什麼。
告訴完成後從農民直後,他與他的心臟,但不知道去哪裡。
真我的人嶴,正確的日期和時間,農民在該行的資本地位。的棉花沒有聽到從酒吧裡面一片嘩然,鑼,鼓,響了他們,尖叫的人聲,火焰紅吃素的方池。果然,一個人服務的學生身著白色,綠色,熱的一個證明運行的農民太靠近站著。他只涉及內部運行到:
- 先生,你可讓您節省更多!
說的弧形肩短暫的訪問,他跑了隱藏在室內。他被嚇壞了,整天沉默的聽同性戀。英國農民沒有問男人的身體被嚇得忘了吃失眠。
幾天後,棉花與傳統音箱的牙齒,王在哪裡實施的軍事命令他們國王的業務。然後,他說,農民的客人,他是國王,前幾天是身體篡奪。國王派了他,向軍事國王在隱藏。當軍事挑了國王,國王允許農民和“聖經”上做筆記。
在首都的王者寶座,像100和恩人的空間的農民影響公務員的二進制,和酒銀白色的絲綢是巨大的。因此,這本書的襯衫農民的嚴重,他的父親,在劇中飾演他說,只有在100天內。

3。大嶴幫助
全年外貿服飾前往全國各地的,找到房子大陸。一旦通過它看到一個美麗的家園省份,本脫口贊道:
- 這種類型的土地本打開的書,也許只有半年。人是有福的房子應享受它。
然後,他朝大廳走去,遇到了一個中年男子去。看到他的臉憐憫,但嚴峻的未來。新的池塘問題:
- 你想幹什麼?
那人回答說:
- 得到他,可惜我的房子三,學習只是讀的書,想要做的就是不這樣做,那麼他們也沒有,這應該還是買得起河旱作農業生計孤單。進行了三次監督執法休假。
李敖認為他沒有說的不對。然後看著他的,而本說:
- 好吧,我會幫他把車回家。他第一。
歡迎做一個男人的衣服在她的新家裡,親人打電話的劊子手嚴重問題,涉及到安裝骨頭埋藏在內心深處昂貴的股再次看到你的血。做的,他食言,敖足夠的300塊錢,但他只為她剩下的三個辦事處通知使所有的貧困村。
近6個月後,在一個沒有月亮的夜晚,他是每個棉小時光照下的敲門聲。他的家人打開門,看見他的前面是一片森林,相當於雄偉的列表,但有真理汽車。誠實地說,我很擔心,申請家庭用餐。他很熱情好客資本帶煮​​飯用錯人。
稻水結束後,他說,邀請的嘉賓:
- 主席先生,我的犯罪被捕的妓院肺。註冊,但我不能逃脫。請攜帶繩子把我綁起來,然後帶到提交發酸藥物的獎勵。所以,即使我是兩個,我也幫助他的家人,而不是喝自己沒用。
兩個令人吃驚的陌生人的話感到震驚。沒有人沒有行動,只是一個勁的催促下,勉強他們必須遵守。
沒有被他移交的小說的家具,非常值得稱道的,本室警區署理嚴重的人身傷害。此旅客磨損,牆壁都失去了這種方式。感覺很好心的人遇見了他一個奇怪的動作,是一個星系之一。
不喜歡李敖預言的沒有錯。在短短的半年。
4。大嶴幫助工人
一天是把它的區域。村的房子多少錢丟了怎麼在這本書中,明天他站在那麼近看的。
之間簽署的和平,政要在大堂準備接收的格式。在新的運行了一個已知的臉奧地利求他在指甲上。政要地理任命很高興,他只在第一次慶祝村說:
今天只是麻木獨自在走廊上,作出委任,是極樂世界,這條走廊。可能很快就會郎修訂的房子,儀器維修統治者的味道,,如何遊說我們分發科學黑幕黑幕針對終端星系一方面啉他們的。多年來,沒人打了兩條走廊。
一名海軍陸戰隊員,他說:
舊起初只是說這個小工具。的村,村里不具有博士學位,學士學位,這是奶酪竇,突然死了供應。確保導航自己的村莊前書沒有這裡這麼多年的戶外順利培養,男孩過濾器將不能享受。儀器到這裡來的手,幫助我們是終端星系的一個為哈。
敖只是微微一笑,說:
- 胃腸道的學說的手勢公約“,所以我的手,使幾內亞公頃,但只有3000的錢得到它。
3000要人先聽到,然後搖了搖頭,舌,有人抱怨:
- 郎今天失敗的土地,不應該“穿絲”是什麼這麼差,只是希望以後終端的星系,說3000到5000,我們也照顧老,渴望工具更少的代碼。
李敖認為在我的肚子深處,獲取資金來幫助窮人沒有公開的內容。男孩英里利息的星系賺錢結束,我會攻擊Y只。舒適度應該簡化,我們採訪了襯衫:
- 聽你這麼說,我們太感動了,才交多少錢,請,請參閱我們的要求。
這第一次聽到上校李敖說,其中的答案:
- 僅500第一次暫停,前進工具幫助傳輸。
所以,生氣的長禮服,可憐的郎馬同期日元兩個大型的第五十水牛一樣的身體會阻止它們,但,使模型為維拉政要,他也有兩個公頃響應:
- 嗯,你說的這個要求土豆,這其中也到終端星系後。
即使是這樣,在院子裡襯衫與裸方向,然後禁止建設新的家園。做他生活直接訪問。
幾個月後,當了項目的政要已旋轉坐的味道,不說話的人聽,,指示公共子孫明天喜歡競爭。但奇怪的,所有的男孩,從兒童到愚蠢的書來學習,但明天的過程,它不是在任何地方。穿衣戴帽邀請在這裡也蛤短嘆了口氣。然後,而不是書籍,但多的研究,和他的許多的兒子和政要長輩一起去購物扦插資本理髮店,理髮袋隨處可見的島嶼。在實踐過程中,他們原諒他們,“玩”銀河剪你的頭髮,剃你的臉,耳朵挑...
,新儀器政要然後回落了換尿布奧地利前的地毯的,但很好理解,因為貪婪的,只知道,從個人的利益,應新的出場禮服。

5“捕食者”襯衫的技巧
在判決中有一個適當的丰采站名,只希望幾乎都放在兩張牌招搖星系。
丰采本抓住機會參觀全省襯衫,求他的書是一個墳墓,兩個孩子是衡量呼叫,災難,然後是負責人。
李敖說:
- 如果你真正想要的,那麼我會幫助,但我想告訴你真相,以滿足這個還貴!
- 多少昂貴的老人說,我會盡量避開 - 氣體丰采說。
- 至少有500部電影。你知道,贏的提高,自然災害,移動到發揮!
丰采麻:
- 主席先生,但500個墓不掩飾自己的,我有黑的進攻,只有500名在同一時間推出的能力。請把你的手,我要感謝你呢!
- 可以花多少錢,他只是錢嗎?
- 我們200有嗎?慈善的禮物,只要我的健康將最更多!
- 夠200明星?將分發給金屬,視圖血管的味道,血液,然後提供國際愚蠢的,愚蠢的兔毛電路的身體和精神,會責怪上帝,兒子公頃,兩個短的,將面臨年齡或軍事部門的任務親戚,將禁止野生翼版王列出了你!但是,所有這些信件完整的購物梨...
- 好吧!他有過長時間通話,我也請更多的人,我們決定一起300第一!請走上的路!
- 好吧!我東北有利於你做,因為你要為自己的孩子創造。
扮靚後收錢,送你買的狀態之中。多少錢給窮人帶來的。
第二天,我們的,豊採站和打扮的僕人的指導下,從墓葬的寶座上埋了新的血液。然後,穿著分配給站丰采一個竹筒,一張“允許”,使用一個新打開的視圖。如果手工縫製前,嚴重的會破壞不怪他。
不到一年的時間,棉花牙科丰采連續會見了太多的災難,村搶劫,再次失去你的情況,然後你生病了。兩個男孩,這樣的衝動輟學,走出了帳篷長的更精緻毒癮。家庭也是在軍事上邊緣,所有的工藝必須變成豬油給你帶來暨一張吃飯的嘴。你的父親成垃圾。
不要立即針織,豊採站譚竹珊瑚每隔一小時,他走了出去,他們發現了一張紙條中,鋼筆以下問題:
缺乏第3
降低3英寸
但開出的花串(肉)
看花說
接收狀態災難
美國劊子手!
閱讀完整的紙張,所有新房屋回落的人。然後被分配為奧地利,豊採站是故意燒毀三夜,。嘎誰也沒有想到的行為奧地利生氣,他把馬達廣泛的土地上發現屠宰線的光頭男子
6大奧地利的傢伙學生
在一個大廳和一個男生擦拭永久性的,但聰明和好學的情況下。他受傷的情況,有一個人喪偶姐姐的詩,還有養育子女上學,打我的臉。我和妹妹沒有要求晚餐。
他並沒有感到十分亞屬。
突然有一天,他聽說我李敖的大廳走過,但冒著生命危險,他的慈愛兩姐妹那樣的慈善機構的困境。敖見過他好英俊,我又結束了人類對進步的渴望,本接受。
藍色帶飯,而不是後,隋剛拍攝日期:
- 單擊“工具”幾乎洲兩姐妹,父母相繼去世。孩子,但現在的研究,不理解為什麼要參加考試的幾次幻燈片。只有你具體的,特定於應用程序的貿易慷慨鍋!
新的池塘問題:
- 可以打開你的書在頂部?
您剛才聽到小,抽泣著更嚴重的牙齒:
- 女子工具,他們的父母死於常見的,當我還是太年輕了,至今沒有任何已知的開放更多的土地!
奧地利認為,對他說:
- 嗯,不行!
他,是飲用水剪輯注意,俯瞰著室外的庭院。緊固件檢測到地下,當月亮升起時,那是只要流體。
敖相關的設施,讓“葬禮河”,其中最微的風水地理知識。
他下令兩姐妹在正確的位置挖了一個洞的氣流,兩米多深。然後,男孩用思想和粘貼熱競爭的地方,一定要告訴他。
短禮服站在另一個地方,右腳踩到了長期靜脈,擦:“神的血管背景的地區,他的考試和住宿生的後室。”
正如預期的那樣,他的學生們開始潮熱,從膝蓋下足熱了起來,然後盲目。他認為,熱和盡可能高的盡可能的競爭。因此他,她得熱。敖問:
- 農在哪裡呢?
英國學生盲目已經找到熱的謊言:
- 女子工具,小腿,然後一個!
緯度敖再次問:
- 儂我們現在在哪裡?
- 是的,盲目的,那麼!
說明打扮更有力的腿,然後問道:
- 儂我們現在在哪裡?
實際上是熱的肩膀,但他是聰明的學生說:
- 是的,肚子那麼!
敖納悶,為什麼這個時間差不多了,所以慢慢地?他馬上跑到男孩,接觸熱的人,他們發現在肩膀上。平台通用:
- 為什麼是熱的肩膀,熱情邀請肚子?他謊稱日期和滿足現代化。我注意到你知道,在此之後,他會死的突然死亡。
在哪裡完成了件夾克衫,手鹿電路。他的遺憾,在頭髮上,大多數個月的孩子在火兩條消息。運行配置來看,也許他不熱的變化會給任何地方,會是國王,他是不是快三。
“葬禮河的有效性”這真的是一個謎。從那天起,他沒有學習一門獨特的20,很快就抓住了黃金,然後交由公務員預訂,這些後來發生的混亂,國王派他的感覺毆打和中間名在戰鬥中喪生。
奧地利和就業緊密村樹
一天忽略他必須在大廳裡睡覺過夜。
奧地利有許多地方,但不沉悶的疼痛,這個村莊。在村里的婦女都變成陸,卸扣爭的整個夢想之地的一個不錯的鐘站起來手。他們有洞穴的混亂(顆粒),但密切的大米,乾燥,乾燥,分選賴斯的信,他跌出比賽的爭奪九月二十販運,對兒童的價差首次採用。而他另一只手對常年沒有什麼工作。所有在一起的日子酒精手袋,在夜間光北。
但對於他這個大廳裡並沒有任何親屬,但不明白為什麼我們仍然不能按襯衫照顧馬下一步。他想找到的人在走廊裡,聽他們做的東西的方法。
第二天早上,他的郎飲用水的國家,第一次見面的指示。打過招呼後熟悉李敖說:
- 單擊“工具”,我發現地理,今天看風水掛貓...
他首先只是很高興的哭了:
- 哦,我的意思!執行的工具是一個地理酒吧是一個地幔。以開放的酒吧線程,其實我是濃墨重彩的酒吧任何堅定的圖片。女士們,新的用的棒,因為你辭職的帶有標題欄的老觀眾大廳,並申請了一堆的意見,看樂掛出了遊說的明星。在給了我們一個錯誤的內存。
只有在他溫暖的現金,奧地利在長期跟隨他在指甲上。他是要人在土豆音頻體面的獅王帶。下一步,所有的人一起更換風味風水。順便說一下,敖問在走廊上聽到的最昂貴的。
老年支付:
- 他說,儀器儀表,在這個村子裡獨一無二的,因為這所房子,我聽到藍色的菜刀長。的工作,但掙錢的公式,但必須安裝勞動力,而不是放鬆。因此,有多少頁背面在遺忘張將軍工藝。我也後悔莫及。
敖聽到走,想,然後他喃喃自語道:
- 不,勞動力舌頭公頃。然後,我們必須遵循所有必需的。
緊固件檢測到去年底的大廳,有可以這樣做,在這片土地上的邊緣。
他說,第一:
- 設置安全去釣魚是不是雲計算的入口。它干擾了(親生孩子出生洲)附近的第(一耳)。所以應該被轉換為一個分配,都將受益。
說明官員同意:
- 我們如何推動這樣的可執行文件。具體的錯誤,這將是真正的土豆。
動員拿來鐵鍬立即遵守任何磨損位於左側和右側的土堆,如果截去了一隻展翅的雄鷹。塚只有,雙方有兩個米廠耳朵的耳朵。
看到的是一個四位長老談到的問題問:
- 我的特別,我想問,他們喜歡我的眼睛看起來現在的星星,看起來像大米磨來實現這種類型的土地嗎?
婚紗禮服:
- 親愛的儀器,地域政策肚子:“地理”任何外國地形(地理外觀土地)。因此,今天對氣候後,你會看到教師沒有錯。
在球隊可以去安裝完成後,敖賣手袋遠離。他的國家圖,他也拒絕了。
果然,幾個月後,這種情況在不同的走廊。了一系列的妻子懷孕了。羅走廊已經發布了關於“家庭”,但在相同的時間,因為你穿的,所以沒有人去桌面上的混亂。
丈夫的所有貸款的機會咣當孩子享受舒適,應的計算如何謀生。他首先打電話給他們,開放羅的境界,沒有人批評什麼。狀態酗酒和賭博的男人幾乎一樣偉大的名詞,林菜刀的行業明顯暨食用,菜刀沒有趕上你。信任的商人從其他省份的標誌麻省理工學院無辜的評級郎,聯合國聯合國膠約你買的孤兒。
每個人都濕透了我的話敖說該事件的前幾天。清除“任何外國地理地形”的是走廊盡頭有一把菜刀形村土墩和利益ê聽到菜刀,是著名的整個銀河系.
 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Design by Pcduchiep