Số lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27


Hôm nayHôm nay : 405

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10378

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 687959

Giới thiệu

Đôi nét về giáo sư Cao Ngọc Lân

ĐÔI NÉT GIỚI THIỆU VỀ GIÁO SƯ, TIẾN SĨ CAO NGỌC LÂN Họ và tên:                 CAO NGỌC LÂN           Giới tính: Nam Ngày, tháng, năm...

Giao su Cao Ngoc Lan

Trang nhất Bài viết» Lịch sử»

THĂNG LONG - KINH ĐÔ MUÔN ĐỜI (Phần 2)

Thứ năm - 23/05/2013 22:47
THĂNG LONG - KINH ĐÔ MUÔN ĐỜI (Phần 2)

THĂNG LONG - KINH ĐÔ MUÔN ĐỜI (Phần 2)

Cầu kỳ Hổ bất bức. Mạc nhược trung chi đồng. Ngoài thế phong thủy trên, thăng Long còn được các vị thánh thần bảo vệ vòng ngoài và vòng trong rất kỹ lưỡng.

THĂNG LONG - KINH ĐÔ MUÔN ĐỜI (Tiếp theo và hết)

* Các vị thánh bảo vệ Thăng Long từ xa
Các vị thánh thần đất Việt đã có trên vùng đất này từ xa xưa, mà truyền thuyết còn lưu truyền mãi trong dân gian gồm các bậc thần sau: (i) Nhiên thần là thần của tự nhiên sông núi, trường tồn với non sông, (ii) Thiên thần là thần từ trời giáng sinh rồi trở về trời, (iii) Nhân thần là người, rồi hiển thánh hoá thần, (iv) Thú thần là loài thú tu luyện thành thần như hổ báo rắn thuồng luồng, (iv) Quỷ thần là yêu quỷ thành thần. Ba bậc đầu thường được tôn làm Thánh. Hãy thử xem các vị Thánh bất tử của người Việt ngự ở đâu quanh  Thăng Long. Có bốn vị Thánh (tứ thánh):
Thánh Tản Viên - vị Thần tổ và là Nhiên thần, ngự trên đỉnh Tản Viên. Người Mường cũng tôn kính gọi là Thánh Cả Ba Vì. Có bốn đền chính gọi là bốn Cung thờ Thánh, mà lớn nhất là Đông cung - Đền Và ở Sơn Tây. Tản Viên đã từng mắng Cao Biền khi Cao Biền định trấn yểm núi này. Thánh Tản Viên là biểu tượng Chinh phục thiên nhiên của người Việt.
Thánh Gióng, Phù Đổng thiên vương là Thiên thần, quê ở Phù Đổng phía Đông Thăng Long, nhưng lại thăng thiên hoá thánh ở phía Bắc, trên đỉnh Sóc Sơn. Thánh Gióng là biểu tượng chống ngoại xâm của người Việt.
Thánh Chử Đồng Tử - Chử Đạo tổ, là Nhân thần. Ông gặp công chúa Tiên Dung trên bãi Tự Nhiên phía Nam thành Thăng Long, dạy dân buôn bán, tu hành rồi hoá thánh lên trời tại đầm Dạ Trạch. Thánh Chử là biểu tượng của hôn nhân, cuộc sống sung túc. Các đền thờ của ba vị Bất Tử trên đã bao bọc mảnh đất này từ trước khi Cao Biền xây thành.
Đến đời Lý, dân gian đã tôn thêm một vị nữa cho thành Tứ Bất tử, đó là Từ Đạo Hạnh, biểu tượng của tu hành, của Phật giáo. Từ Đạo Hạnh là người Thăng Long, nơi thờ chính là chùa Láng và chùa Thầy. Mãi đến đời Lê, người ta mới thay Thánh mẫu Liễu Hạnh vào chỗ của Từ Đạo Hạnh. Như vậy, thành Thăng Long đã được các Thánh Bất tử của tâm linh người Việt bảo hộ từ bốn phía trong cả nghìn năm. Đền thờ các vị Thánh này cách trung tâm Thong Long khoảng 30 - 40 km. Đây là vòng bảo vệ thứ hai cho kinh thành Thong Long kể từ Hoàng thành.
* Thần Long Đỗ - thần chủ của Thăng Long
Một câu hỏi đặt ra là: phải chăng Thăng Long chỉ trông cậy vào thần thiêng của các vị Thánh bên ngoài, mà không có Thần của riêng mình? Không phải, Thăng Long có một vị Thần chủ, đó là Thần Long Đỗ. Long Đỗ nghĩa là Rốn rồng, sông Cái chảy qua Thăng Long uốn cong như bụng rồng và đất này chính là Rốn rồng. Thần Long Đỗ là vị Nhiên thần cai quản Núi Nùng, sông Tô, tụ hội linh khí của sơn thủy. Núi Long Đỗ (núi Nùng) là núi đất cao lên giữa thành, bên cạnh có vực sâu ăn thông vào lòng đất. Sông Tô Lịch bao quanh thành tạo thành long mạch thiêng.
Khi làm Tiết độ sứ ở Giao Châu, đi đến đâu, Cao Biền cũng xem hình thế đất đai, thấy nơi nào “linh thiêng” là Biền liền dùng thuật pháp yểm bùa huyệt để triệt “nhân kiệt”. Thuật pháp chính yếu của Biền là lừa bắt một người con gái chưa chồng đem mổ bụng moi ruột rồi nhồi cỏ vào. Đoạn Biền mặc lại quần áo cho tử thi theo trang phục quan tước, rồi đặt ngồi ngay ngắn. Biền đem các thứ đến huyệt định yểm rồi giết thịt trâu bò tế cúng và đọc thần chú. Hễ khi nào tử thi cử động, tức là thần linh ở đất ấy đã nhập vào, ngay lập tức là Biền dùng kiếm chém đầu. Như thế có nghĩa là Biền đã trừ yểm xong... Tuy vậy, với mọi người, bao giờ Biền cũng nói là dùng phép thuật để tiêu trừ tà ma... 
            Việc đầu tiên của Cao Biền khi ở lại Giao Châu làm Tiết độ sứ là cho đắp lại thành Thăng Long với quy mô to lớn và chắc chắn hơn trước. Khi thành và đê đắp xong, một buổi trưa, Biền thủng thẳng đi ra cửa phía đông định tìm “huyệt” để yểm. Bỗng nhiên mây đen ở đâu kéo đến, đất trời tối sầm, rồi mưa to gió lớn và sấm chớp đùng đùng. Biền tối tăm mặt mũi, liền chui tạm vào một gian liều của lính lúc ấy đang chưa có người ở. Vừa kịp định lại nhìn ra, Biền thấy ngay trước mặt một áng mây ngũ sắc từ dưới đất dâng lên, có ánh sáng chói chang. Trong áng mây hiện ra một người mặt mũi phương phi, cưỡi rồng vàng, đầu đội mũ hoa đỏ, mình mặc phẩm phục màu tía, chân đi hài thêu, tiến đến trước mặt Biền trong tiếng nhạc vang lừng và trong mùi hương trầm thơm ngào ngạt. Biền kinh hoàng, mắt hoa, đầu óc choáng váng, ngã lăn ra đất. Mấy tên lính hầu xúm lại, rồi dội mưa, lập tức đưa Biền về phủ.
            Đêm ấy, Biền nằm ngủ trong nỗi khiếp đảm, sai lính chốt chặt các cửa và dùng đến mấy chiếc chăn để đắp. Nửa đêm, trong giấc mơ màng, Biền lại thấy hiện ra hình ảnh của ông có gương mặt phương phi đã gặp buổi trưa. Ông tiến đến bên giường, miệng nở nụ cười rất tươi mà bảo Biền rằng:“Ta là Long Đỗ chính khí thần, từ thuở khai thiên lập địa đã cai quản đất này, thấy ông mở dựng đô thành xong, thì đến chơi đó thôi. Lúc trưa đã toan nói chuyện nhưng thấy ông không được khỏe nên bây giờ lại đến. Ông chớ có ngại ngần gì. Phàm đã làm quan tước thì ai cũng hết lòng lo lắng cho dân, như thế mới xứng đáng danh vị. Biết ông là người có nhiều thuật pháp nhưng ta vẫn đến vì chẳng có thuật pháp nào có thể hại được đến ta. Vậy ta nói để ông biết trước mà lo sửa mình chớ dùng thuật pháp để thay cho đức độ đó”. Biền tỉnh dậy, sờ lên trán thấy mồ hôi ướt đẫm rồi ngồi chông đèn thức đến sáng.
            Đến buổi họp quần thần dưới quyền, Biền kể lại với mọi người rằng đêm qua nằm mơ thấy dị nhân đòi về cúng lễ. Biền nói thêm rằng: “Chẳng lẽ ta không khuất phục nỗi người ở phương Nam được ư?”
            Một viên quan dưới quyền đứng dậy và thưa:
            - Bẩm sứ quân. Hạ thần nghĩ Ngài nên lập đàn tràng rồi dùng phép trấn yểm. Nếu cúng lễ chẳng hóa ra ta phải đi cầu xin người ở phương Nam à?
            Biền cho là lời bàn ấy là hợp với ý mình, bèn bắt tay vào để thực hiện. Đàn lập xong, tượng yểm xong, Biền lại ngồi khấn vái và niệm thần chú, bắt quyết suốt ngày đêm. Đến tối, bỗng nhiên trời đất tối sầm, mưa gió sấm chớp đùng đùng làm cho đồ trấn yểm than thành cát bụi. Từ chỗ yểm tượng, một làn chớp lóe sáng cùng với tiếng nổ long trời làm cho Biền kinh hãi ngã lăn ra đất. Trước khi ngất xỉu, Biền còn kịp nhìn thấy pho tượng nát vụn.
            Sau trận đó, Biền ốm đến cả tháng trời, nhưng là quan đứng đầu xứ, nên lúc chưa khỏi hẳn, vẫn phải gượng dậy đi lại hội họp và giải quyết các công việc. Trong những ngày đau ốm, nét mặt Biền bơ phờ thiểu não, còn tâm trạng thì ngao ngán, chán nản. Biền than thở với những người thân cận: “Ta chịu mệnh vua nên mới gắng gượng ở lại. Còn bây giờ đến lúc ta phải về phương Bắc rồi”. Mấy tháng sau quả nhiên có lệnh triệu hồi Cao Biền về nước thật. Trên đường về nước, Cao Biền luông trong tâm trạng lo lắng tột độ vì hắn sợ Thần chính khí Long Đỗ hiện ra đòi tính mạn. May mắn thay là thần Long Đỗ đã làm ngơ để cho Biền về đến quê hương.
Đầu mùa thu năm 1010, Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La. Sau buổi làm lễ động thổ để xây dựng cung điện, phủ đệ, ban đêm nhà vua nằm mộng thấy thần nhân cưỡi rồng hiện về xưng là Long Đỗ chính khí thần và nói lời chúc mừng. Nhà vua đáp lễ xong, rồi nhân đó hỏi thần xem đất này liệu có thể là kinh sư của mãi muôn đời được không? Thần nhân vui vẻ đáp: “Được”.
            Vua tỉnh dậy, sáng hôm sau sai giết trâu bò làm cỗ rất hậu để tế lễ, lại sắc phong cho thần là “Thăng Long Thành hoàng đại vương” và tu sửa đền thờ thần ở phường Hà Khẩu, tức phía đông của Kinh thành Thăng Long.
            Đến đời Lý Thái Tông, nhà vua cho mở phố chợ ở phía đông kinh thành, vì vậy mà quán mọc chen chúc nhau ở sát cạnh đền. Thời ấy hàng quán chính yếu mới là tranh tre nứa lá, nên hay bị hỏa hoạn lớn, nhà cửa trong phố cửa Đông gần như cháy trụi, nhưng riêng chỉ ngôi đền là vẫn còn nguyên vẹn, không bị thần lửa phạm tới. Vua Lý Thái Tông lấy làm lạ, rồi sau nghe kể rõ về hành trạng từ trước đến nay của thần, bèn xuống chiếu sắc phong thần và cử quan sở tại trông nom tu bổ ngôi đền và đặt lễ tế hàng năm.
            Đến đời Trần, phố xá nhà cửa ở phường Hà Khẩu lại càng đông vui tấp nập, buôn bán sầm uất. Lại ba lần nữa, xảy ra hỏa hoạn ở phố chợ cửa Đông này. Thế nhưng, cả ba lần ngôi đần vẫn nguyên vẹn, còn nhà cửa hàng quán xung quanh cháy trụi.
     Sự kiện này làm cho mọi người đều kinh ngạc, từ thường dân cho đến cả vua quan. Nhân sắp sửa có giặc Nguyên tràn sang xâm lấn, Thái sư thượng tướng Trần Quang Khải đã cảm khía làm bài thơ ở đền như sau:
Tích văn nhân đạo đại vương linh
Kim nhật phương tri quỷ mị kinh
Hỏa bắc tam khu thiêu bất tận
Phong trần nhất trận phiến nan khuynh
Chỉ huy vọng lượng tam thiên chúng
Đàn áp yêu ma bách vạn linh
Nguyện trượng dư uy thanh Bắc khấu
Đốn linh vũ trụ lạc thăng bình.

Dịch nghĩa:
Trước vẫn nghe người ta nói: Đại Vương thiêng
Nay mới biết: Bọn ma quỷ đều khiếp sợ Đại Vương
Lửa bốc ba lần đều không cháy được đền
Gió bão cho một trận cũng không làm nghiêng được
Chỉ huy ba nghìn quỷ binh
Đàn áp được trăm vạn yêu ma
Muốn cậy dư uy của Đại Vương dẹp giặc Bắc
Để cho vũ trụ được yên bình.

 
* Thăng Long tứ trấn - Dấu mốc long mạch đất kinh kỳ
Đó là đền Bạch Mã trấn phía Đông, đền Voi Phục trấn phía Tây, đền Kim Liên trấn phía Nam và đền Quán Thánh trấn phía Bắc. Bốn ngôi đền xác định địa giới Thăng Long, thờ bốn vị thần bảo vệ đất kinh kỳ từ bốn phía, đã tồn tại từ bao đời nay trong tâm tưởng người dân Việt.
 - | Đền Bạch Mã trấn phía Đông
Đền thuộc phường Hà Khẩu, tổng Hữu Túc, huyện Thọ Xương, phủ Hoài Đức (nay là số nhà 76 phố Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) - là cửa sông Tô Lịch thông với sông Hồng - hai dòng sông huyết mạch của Hà Nội cổ.
Đền thờ thần Long Đỗ tức Bạch Mã, còn gọi là Tô Lịch giang thần, vị thần bảo hộ kinh thành Thăng Long, trấn giữ hướng Đông. Đây cũng là vị thần đã làm thất bại các pháp thuật của viên quan đô hộ thời Bắc thuộc là Cao Biền.
Ngài là vị thần thiêng, được chúng dân thời xưa ở Thăng Long rất tôn sùng, kính phục. Truyền thuyết kể rằng: Khi vua Lý Công Uẩn định đô Thăng Long (năm 1010), xây thành mà cứ bị sụt lở, nhà Vua tới đây cầu lễ và lạ thay, một buổi sáng chợt thấy có vị ngựa trắng từ trong đền đi ra, chạy vòng quanh khu vực đang xây thành, chạy đến đâu để dấu chân đến đấy rồi trở lại Đền và vụt biến mất. Vua Lý cứ theo vết chân ngựa mà xây, thành không lở nữa. Từ đó thành được đắp cao lên, rất vững chắc. Thành xây xong, nhà Vua xuống chiếu cho chúng dân Thăng Long phong thần Long Đỗ làm thành Hoàng bảo vệ cho Thăng Long. Từ đấy Ngựa trắng là một biểu tượng thiêng liêng của đền.
- Đền Voi Phục trấn phía Tây
 Đền còn có tên là Thủ Lệ hay Linh Lang do thờ thần Linh Lang Đại Vương. Đền nằm phía Tây kinh thành Thăng Long cũ, tọa lạc bên hồ Thủ Lệ, nay thuộc phường Cầu Giấy, quận Ba Đình, Hà Nội, ẩn dưới hàng cây cổ thụ rợp bóng quanh năm.  Truyền thuyết ghi lại rằng thần vốn là một Thiên sứ đầu thai làm con nàng phi thứ bảy của vua Lý Thái Tông, được vua cha yêu quý đặt tên là Linh Lang.
Tương tự như người anh hùng làng Gióng, khi đất nước có giặc ngoại xâm, Hoàng tử nhỏ vươn mình trở thành một dũng sĩ cưỡi voi xung trận, diệt quân xâm lượcTống ở phòng tuyến sông Như Nguyệt. Sau chiến thắng, bỗng nhiên hoàng tử lâm bệnh, vua cha đến thăm, chàng cho biết mình không phải là người trần rồi biến thành con giao long trườn xuống hồ Dâm Đàm và biến mất. Vua cho lập đền thờ, phong là “Thượng đẳng thần”.
- Đền Kim Liên trấn phía Nam
Đền vốn được lập để thờ Cao Sơn Đại Vương; trước đây thuộc địa phận phường Kim Hoa, sau thuộc phường Đông Tác, huyện Thọ Xương, phủ Hoài Đức, nay là phường Phương Liên, quận Đống Đa.
Theo tín ngưỡng dân gian, Cao Sơn Đại Vương là một người con của Lạc Long Quân và Âu Cơ, sau theo mẹ lên núi. Tương truyền Thần đã có công giúp Sơn Tinh chiến thắng Thủy Tinh. Năm 1509, quân đội của Lê Tương Dực từ Thanh Hóa tiến về Thăng Long để lật đổ Lê Uy Mục đã đi qua đây, thấy đền thờ Cao Sơn Đại Vương liền vào xin phù hộ. Sau đó, sự nghiệp của Lê Tương Dực thành công, nhà Lê được khôi phục. Do đó vua Lê cho xây đền, dựng bia để hương khói phụng thờ.
Trong đền vẫn còn long ngai thờ thần Cao Sơn và hai nữ thần phối hưởng: Thuỷ Tinh đệ Tam Tôn nữ và Huệ Minh phu nhân. Đền còn giữ được 39 đạo sắc phong trong đó 26 đạo sắc phong thời Lê Trung Hưng, 13 đạo sắc phong thời Nguyễn.
- Đền Quán Thánh trấn phía Bắc
Đền Quán Thánh thờ Huyền Thiên Trấn Vũ - một vị thần trấn giữ hướng Bắc kinh thành. Đời Lê, đền thuộc phường Thụy Chương, huyện Vĩnh Thuận, phía Nam Hồ Tây.
Theo sử sách, Huyền Thiên Trấn Vũ là thần cai quản phương Bắc giúp dân trừ tà ma, yêu quái phá hoại đời sống yên lành vùng chung quanh thành Thăng Long: trừ rùa thành tinh (đời Hùng Vương 14); trừ cáo chín đuôi ở Tây Hồ; giúp An Dương Vương trừ tinh gà trắng xây thành Cổ Loa; diệt hồ ly tinh trên sông Hồng đời vua Lý Thánh Tông... Đến thời nhà Lê, các vua cũng thường đến đây để cầu mưa mỗi khi có hạn hán. Theo tư liệu cũ, ngôi Đền được xây dựng vào những năm đầu khi Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long. Năm 1823, Vua Minh Mạng lên ngôi đổi tên Đền là Trấn Vũ Quán. Đến đời vua Thiệu Trị năm 1842, đổi tên là Đền Quán Thánh như hiện nay.
Đền đã qua nhiều lần sửa chữa, kiểu kiến trúc hiện nay là của thời Nguyễn, hồi thế kỷ 19, bao gồm: tam quan, sân, ba lớp nhà tiền đế, trung đế, hậu cung. Trong đền có bức tượng Trấn Vũ đúc bằng đồng đen năm 1667, cao 3,69 m, nặng khoảng 4 tấn - đây là một công trình nghệ thuật độc đáo duy nhất tại Việt Nam, khẳng định nghệ thuật đúc đồng và tạc tượng của người Hà Nội cách đây ba thế kỷ. Tượng có hình dáng một đạo sĩ ngồi, y phục gọn gàng nhưng tóc lại bỏ xõa, chân không mang giày, tay trái bắt quyết, tay phải chống gươm thần có rắn quấn quanh và chống lên lưng rùa.
Bốn ngôi Đền xác định địa giới Thăng Long, tạo nên ý nghĩa và tầm vóc của mảnh đất kinh kỳ. Mỗi ngôi đền thờ một vị thần có nguồn gốc và ý nghĩa khác nhau.  Đây cũng là những dấu mốc định hình long mạch đất kinh kỳ, đã tồn tại từ bao đời nay trong tâm tưởng người dân Việt. Trải qua biết bao biến cố thăng trầm của lịch sử, Tứ trấn vẫn trường tồn cùng thời gian, trở thành niềm tự hào của dân tộc Lạc Hồng.
* Kết luận về kinh đô Thăng Long
Như vậy, ta thấy rất rõ hiệu quả tốt từ việc dời đô về kinh thành Thăng Long, triều đại nhà Lý tồn tại một thời gian rất dài so với đa số các triều đại khác. Trên thế giới ngày nay, không chỉ riêng Châu Á chúng ta, mà đến cả các nước Âu, Mỹ cũng đã xác nhận tính khoa học của thuật phong thủy. Có thể thừa nhận minh thị hay thừa nhận mặc thị thì đa số các quốc gia đều ngầm xem Trung Quốc là cái nôi phát nguồn của thuật phong thủy. Thế thì ở một đất nước mà thuật phong thủy đã đạt đến trình độ tạo được tiếng tăm trên thế giới, mà các triều đại vua chúa của họ đa số không kéo dài bằng triều đại nhà Lý nước ta, vậy thử hỏi kinh thành Thăng Long của chúng ta như vậy là phong thủy tốt hay xấu? Có lẽ câu hỏi này tự trong thâm tâm của tất cả quý vị đã có câu trả lời rồi vậy.
Như vậy thông tin việc Cao Biền xây thành Đại La để trấn yểm Long Mạch vùng Hà Nội là thế nào? Điều này có hai cách giải thích: Một là, việc Cao Biền xây thành Đại La để trấn yểm Long Mạch ở Hà Nội không thành công bởi nếu trấn yểm thì đất Thăng Long không thể phát triển mạnh mẽ như vậy được. Vì vậy, mới dẫn đến ý thứ hai là, Cao Biền có trấn yểm thật, nhưng khi xây dựng kinh thành Thăng Long, các Đại Sư phong thủy nước ta thời ấy như Sư Vạn Hạnh - người có công tìm ra long mạch cho đất Thăng Long đã hóa giải đi rồi.
Tóm lại, theo chúng tôi, thì việc trấn yểm gì đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến kinh thành Thăng Long của chúng ta cả. Đến đây sẽ có người đặt ra hàng loạt câu hỏi “thế thì Phong Thuỷ bảo các đất Kinh Đô phát dương quang đại cả ngàn năm, sao mới vài trăm năm đã thay triều hoán vị, như thế không phải là phong thủy không đáng đáng tin hay sao”.  Trả lời câu hỏi này thì “Thiên hạ là của chung, của mọi nhà. Từ ngày Lý Thái Tồ dời đô về Thăng Long năm 1010, đến nay đã hơn 1000 năm các triều đại Lý, Trần, Lê, Mạc đều lấy Thăng Long là nơi đóng đô, đất nước ổn định, độc lập giữ vững chủ quyền, các triều đại tồn tại lâu dài. Khi nhà Hồ dời đô về Tây Đô, chỉ bảy năm, đất nước bị ngoại bang đô hộ. Triều nhà Nguyễn dời đô về Phú xuân (Huế) được hơn 70 năm thì đất nước lai bị người Pháp đô hộ. Mặc dù triều đại này vẫn tồn tại đến năm 1945 mới chấm dứt. Qua các triều đại sơ lược trên đây, chúng ta thấy Nhà Lý là một triều vua nhân đức hơn hết, do đó cũng được thịnh trị hơn hết, lâu dài hơn hết.
Lý Công Uẩn lên ngôi không giết một sinh mạng, trong khi Nhà Trần, Trần Thủ Độ giết gần hết hoàng tộc nhà Lý. Nhà Hồ, Hồ Quý Ly giết vua Lê Thuận Tông, công thần Trần Khắc Chân cùng 370 người. Nhà Lê, Lê Lợi giết Trần Cao, công thần Trần Nguyên Hãn, Phạm Văn Xảo. Nhà Mạc, Mạc Đăng Dung giết vua Lê Chiêu Tông, vua Lê Cung Hoàng, bà Hoàng Thái Hậu và vô số triều thần Nhà Lê khác. Nhà Nguyễn, Gia Long trả thù vua tôi nhà Tây Sơn, đào mộ Nguyễn Huệ, giết hại công thần Nguyễn Văn Thành, Đặng Trần Thường. Lịch sử đã chứng minh rằng: “Thiên hạ không của riêng ai. Người có cái Tâm, cái Đức thì được thiên hạ. Người vô Tâm, thiếu Đức thì mất thiên hạ”. Triều đại nào tài đức hơn thì sẽ thay thế cho triều đại ít tài đức. Âu cũng là quy luật của lịch sử đúng như câu thơ của cụ Nguyễn Du trong Truyện Kiều:
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài.
 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Design by Pcduchiep