Số lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 6


Hôm nayHôm nay : 1928

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 21094

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1270128

Giới thiệu

Đôi nét về giáo sư Cao Ngọc Lân

ĐÔI NÉT GIỚI THIỆU VỀ GIÁO SƯ, TIẾN SĨ CAO NGỌC LÂN Họ và tên:                 CAO NGỌC LÂN           Giới tính: Nam Ngày, tháng, năm...

Giao su Cao Ngoc Lan

Trang nhất Bài viết» Lịch sử»

MỘT SỐ CÂU CHUYỆN VỀ VUA THIỆU TRỊ (1840 - 1847)

Thứ năm - 01/11/2018 16:02
Thiệu Trị là vua thứ ba của triều nhà Nguyễn (sau Gia Long, Minh Mạng). Vua Thiệu Trị là một người hiền hòa, siêng năng cần mẫn nhưng không có tính hoạt động như vua cha. Mọi việc đều noi theo cũ không có gì đổi mới. Đặc biệt, Thiệu Trị rất thích làm thơ. Nhà vua cho lập một hội thơ gần giống như “Hội Tao Đàn” dưới triều nhà Lê, gồm 18 vị là Hoàng thân và quan văn triều đình.
Thiệu Trị là vua thứ ba của triều nhà Nguyễn (sau Gia Long, Minh Mạng). Vua Thiệu Trị là một người hiền hòa, siêng năng cần mẫn nhưng không có tính hoạt động như vua cha. Mọi việc đều noi theo cũ không có gì đổi mới. Đặc biệt, Thiệu Trị rất thích làm thơ. Nhà vua cho lập một hội thơ gần giống như “Hội Tao Đàn” dưới triều nhà Lê, gồm 18 vị là Hoàng thân và quan văn triều đình.
Trong một lần dạo chơi vườn Cơ Hạ, nhà vua đã “tức cảnh sinh tình” và làm luôn 14 bài thơ ca ngợi cảnh sắc “Cơ Hạ viên”. Ngoài 14 bài thơ trên, vua Thiệu Trị còn ứng chế 8 bài vịnh cảnh Thuận An, 129 bài vịnh về mưu lược dẹp yên Xiêm La, Chân Lạp ,12 bài vịnh dẹp giặc biển, 9 bài Hoàng Huấn (Lời vua ban dạy).
            Dưới thời vua Thiệu Trị, có một chuyện rất đau lòng và qua chuyện này thể hiện sự căm thù của triều Nguyễn với triều đại Tây Sơn. Nhắc lại chuyện sau khi triều đại Tây Sơn bị diệt, công chúa Ngọc Hân và hai con bị giết. Nghe tin thê thảm đấy, mẹ đẻ của Ngọc Hân tức Chiêu Nghi Nguyễn Thị Huyền, lúc đó đang sống ở quê Phù Ninh (tỉnh Bắc Ninh) liền thuê người vào Quảng Nam lấy trộm được xác con và hai cháu ngoại đem về mai táng tại làng rồi cho dựng miếu thờ. Gần 50 năm sau miếu bị đổ nát. Một ông tú người làng nhớ công lao của bà Chiêu Nghi đối với dân làng nên đã quyên tiền tu sửa ngôi miếu. Không ngờ, có một tên phó tổng cùng làng vốn có thù riêng với ông tú đã cất công vào tận kinh thành Huế tâu với vua Thiệu Trị về việc thờ Ngụy Huệ. Vua Thiệu Trị liền hạ lệnh triệt phá ngôi miếu, quật ba ngôi mộ, vứt hài cốt của công chúa Ngọc Hân và hai con xuống sông. Ông tú kia bị trọng tội, Tổng đốc Bắc Ninh Nguyễn Đăng Giai cũng bị giáng chức.
Trong 7 năm ở ngôi báu, vua thiệu Trị có một điều khổ tâm nhất. Đó là việc lựa chọn người thế vị ngai vàng. Người con trưởng của vua là Hoàng tử Hồng Bảo lại thiếu tài năng, kém đức hạnh nhưng lại đam mê tửu sắc, cờ bạc.
Một hôm vua Thiệu Trị muốn thử thách tài đối đáp của các con, bèn ra câu đối: “Bắc sứ lai triều”. Hồng Bảo nhanh nhảu đối lại mà không cần suy nghĩ: “Tây Sơn phục quốc”. Ai nghe xong cũng tái mặt.
 Vua Thiệu Trị bình tĩnh gượng cười và răn đe: “Tây Sơn mà phục quốc thì cả bà con mi không còn đất mà chôn! Lần sau có đối cũng phải suy nghĩ, gìn giữ ý tứ nghe con”.
Hồng Bảo sực tỉnh mới biết mình vụng miệng, thẹn với các hoàng đệ vô cùng.
Vua Thiệu Trị rất quan tâm và thường xuyên nhắc nhở Hồng Bảo phải biết lấy lễ nghĩa mà đối đãi, kính cẩn, tôn trọng các thầy của mình, phải biết tu chí rèn luyện đạo đức và học vấn mới mong thành người có tài đức, nối dõi nghiệp đế. Nhưng nghiệt ngã thay “cha mẹ sinh con, trời sinh tính”, Hồng Bảo vẫn chứng nào tật nấy, ăn chơi sa đọa.
Cuối năm 1847, vua Thiệu Trị lâm bệnh nặng, trong khi những người con khác và các quan đại thần thay phiên nhau túc trực bên long sàn để chăm lo cho vua thì Hồng Bảo vẫn vui ca tửu điếm.
Vua Thiệu Trị đau buồn gọi các đại thần Trương Đăng Quế, Võ Văn Giải, Nguyễn Tri Phương vào chầu và di huấn:
- Ta nối nghiệp đã 7 năm nay, ngày đêm lo lắng không dám thong thả vui chơi, mấy lâu ốm nặng, hôm nay mệt lắm. Ta lo cho nghiệp lớn tổ tông phó thác nên ta phải chọn người nối nghiệp để yên xã tắc. Trong mấy người con ta, Hồng Bảo tuy lớn, nhưng vì thứ xuất (con dòng thứ) mà lại ngu đận, ít học, ham chơi, không thể nối nghiệp được. Con thứ hai là Phước Tuy Công Hồng Nhậm (tức vua Tự Đức) thông minh, ham học, giống như ta, đáng nối nghiệp vua. Hôm trước ta đã phê vào tờ di chiếu để lại trong long đồng. Các người phải kính nơi đó, đừng trái mệnh ta.
Sau đó, gọi Hoàng tử Hồng Nhậm vào để trao ấn kiếm. Hồng Nhậm khóc òa và quỳ nhận ấn kiếm.
Hồng Bảo nghe tin vội vào cung điện, đến bên giường vua quỳ xuống tâu:
- Thánh thượng đã hứa truyền ngôi cho con. Ai cũng công nhận con là Thái tử. Nay con phạm tội bất hiếu, xin ơn trời lượng bể tha cho.
Vua Thiệu Trị nghiêm mặt phán:
- Thiên hạ là của đức Cao Hoàng, kế đến đức Thánh Tổ truyền lại cho ta. Ta đã định truyền cho mi, thường khuyên mi tu tỉnh, thế mà mi cờ bạc, hát xướng. Thần khí rất trọng, ta không thể lấy tình riêng mà bỏ nghĩa chung được.
Hồng Bảo vẫn kiên trì quỳ bên giường vua. Phạm Thế Lịch cùng Võ Văn Giải điệu Hồng Bảo ra hậu cung cấm cố. Ngày 04 tháng 11 năm 1847 (tức ngày 27/9 Đinh Mùi) vua Thiệu Trị băng hà tại điện Càn Thanh, thọ 41 tuổi. Ông được đặt Miếu hiệu là Hiến Tổ Chương Hoàng Ðế.
Các đại thần văn võ bá quan đọc di chiếu truyền ngôi cho Phước Tuy Công Hồng Nhậm. Vua lên ngôi lấy niên hiệu Tự Đức. Tất cả bá quan văn võ người đều ký vào bức di chiếu, chỉ riêng Hồng Bảo không chịu ký. Sau nhờ đại thần Phạm Văn Nghị khuyên bảo nhiều lần thì Hồng Bảo mới ký.
 

Những tin cũ hơn